Khúc tráng ca Tây Đô: Ngọn lửa bất tử Lê Bình
Tháng 11 năm 1945, thực dân Pháp quay lại tái chiếm Cần Thơ. Khi mới tròn 21 tuổi, Anh hùng Lê Bình – Bí thư Thanh niên cứu quốc kiêm Chỉ huy trưởng Quốc gia tự vệ cuộc Cần Thơ – đã trực tiếp chỉ huy đội cảm tử quân chặn giặc tại Cái Răng để bảo vệ cán bộ rút lui.
Miền Tây những tháng cuối năm 1945 không khí sục sôi cách mạng. Khắp Nam Bộ, tiếng hô "Độc lập hay là chết" vang lên từ ruộng đồng đến thành thị. Giữa cao trào sục sôi ấy, tại Cần Thơ, nổi bật lên hình ảnh của một chàng thanh niên trí thức thông minh, hào hoa nhưng tràn đầy nhiệt huyết cách mạng: đồng chí Lê Bình, Bí thư Thanh niên cứu quốc kiêm Chỉ huy trưởng Quốc gia tự vệ cuộc Cần Thơ.
Khi ấy, anh mới tròn đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, độ tuổi của những ước mơ, hoài bão và tình yêu. Thế nhưng, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã đặt lên vai người thanh niên trẻ ấy trọng trách nặng nề: bảo vệ chính quyền cách mạng non trẻ vừa mới giành được.
Đêm tháng 11 năm 1945, thực dân Pháp quay lại tái chiếm Cần Thơ. Chúng huy động lực lượng mạnh, vũ khí tối tân nhằm đánh úp các cơ quan đầu não của ta. Nhận lệnh phải chặn đứng đường tiến của địch để bảo vệ an toàn cho cán bộ rút lui, Lê Bình không chút do dự. Anh trực tiếp chỉ huy một đội cảm tử quân thực hiện trận đánh kiên cường tại khu vực Cái Răng.
Trận chiến diễn ra không cân sức. Tiếng súng nổ vang trời, khói đạn mịt mờ cả một khúc sông. Dù lực lượng chênh lệch lớn và bị địch dùng hỏa lực mạnh vây hãm nhiều vòng, Lê Bình vẫn bình tĩnh động viên anh em: "Còn người, còn trận địa! Quyết không để giặc bước qua!".
Từng gốc cây, từng mái nhà ở bến sông Cái Răng trở thành chiến lũy kiên cố. Anh cùng đồng đội chiến đấu bằng tất cả sự quả cảm, đẩy lùi từng đợt tấn công điên cuồng của kẻ thù. Nhưng đạn dược vơi dần, vòng vây của địch mỗi lúc một khép chặt. Nhận thấy không thể thoát khỏi vòng vây và kiên quyết không để sa vào tay giặc làm nhục khí tiết người chiến sĩ cách mạng, Lê Bình cùng những đồng đội kiên cường cuối cùng đã quyết định chọn cái chết oanh liệt để bảo toàn danh dự.
Tiếng súng cuối cùng vụt tắt trên chiến trường Cái Răng, nhưng hình ảnh người chỉ huy trẻ tuổi Lê Bình hiên ngang ngã xuống đã khắc sâu vào lịch sử, trở thành một huyền thoại của vùng đất Tây Đô.
Máu của anh đã hòa vào dòng nước sông Cái Răng, hóa thành ngọn lửa bùng cháy trong tim bao thế hệ người con Cần Thơ. Thời gian trôi đi, chiến tranh đã lùi xa, nhưng "thời hoa lửa" với những con người như Lê Bình mãi mãi là một khúc tráng ca bất tử – nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình và lòng biết ơn vô hạn với những người đã ngã xuống cho quê hương.


