Khúc Tráng Ca Thời Hoa Lửa
Cuốn sổ tay úa vàng rớt ra từ đáy chiếc ba lô bộ đội cũ kỹ. Ông Lâm run run nhặt nó lên, những ngón tay gầy guộc vuốt ve từng nếp giấy. Nằm ép giữa hai trang giấy là một cánh hoa rừng đã khô quắt, mong manh nhưng vẫn giữ được chút hình hài. Nhìn cánh hoa, tâm trí ông lại trôi về Trường Sơn của năm 1968 – cái thời mà người ta gọi là "thời hoa lửa".
Khúc Tráng Ca Thời Hoa Lửa
Cuốn sổ tay úa vàng rớt ra từ đáy chiếc ba lô bộ đội cũ kỹ. Ông Lâm run run nhặt nó lên, những ngón tay gầy guộc vuốt ve từng nếp giấy. Nằm ép giữa hai trang giấy là một cánh hoa rừng đã khô quắt, mong manh nhưng vẫn giữ được chút hình hài. Nhìn cánh hoa, tâm trí ông lại trôi về Trường Sơn của năm 1968 – cái thời mà người ta gọi là "thời hoa lửa".
Chút Tình Nơi Tuyến Lửa
Năm ấy, Lâm tròn mười tám. Cậu sinh viên khoa Văn gác lại những vần thơ tình Hà Nội để khoác lên mình màu xanh áo lính. Đơn vị của Lâm hành quân vào Nam, vượt qua những cánh rừng già Trường Sơn ngày đêm rải rác bom đạn.
Một buổi chiều hành quân qua ngã ba trọng điểm, đơn vị dừng chân nghỉ tạm chờ đêm xuống mới dám vượt trọng điểm. Tại đây, Lâm gặp Mai – một cô gái thanh niên xung phong quê ở mạn Hà Nam. Khác với vẻ lãng tử thư sinh của Lâm, Mai có nước da ngăm đen vì nắng gió, mái tóc tết đuôi sam gọn gàng và nụ cười rạng rỡ bất chấp lớp bụi đất đỏ bám đầy trên má.
"Đồng hương Hà Nội vào đây lâu chưa?" – Mai hỏi, tay vẫn thoăn thoắt vá lại vạt áo sờn cho một người lính trẻ.
Họ trò chuyện chỉ vỏn vẹn trong tiếng đồng hồ. Lâm kể cho Mai nghe về Hồ Gươm mùa thu, về những xe hoa chở đầy cúc họa mi. Mai kể về ước mơ trở thành cô giáo làng, về những ngày lấp hố bom dưới làn mưa đạn. Trước khi lệnh hành quân vang lên, Mai kiễng chân hái một nhánh hoa phong lan rừng mọc trên thân cây cổ thụ cháy sém, dúi vào tay Lâm.
"Hoa Trường Sơn đấy. Bộ đội giữ lấy để nhớ rằng giữa đạn bom, hoa vẫn nở."
Cơn Mưa Bom Bão Đạn
Đêm đó, bầu trời Trường Sơn không có sao, chỉ có ánh sáng chớp giật của pháo sáng và những cơn mưa bom B-52 cày xới mảnh đất cằn cỗi.
Đoàn xe của Lâm vừa lọt qua trọng điểm thì tiếng rít xé tai vang lên trên đỉnh đầu. "Lửa" – thứ lửa tàn khốc của chiến tranh ập xuống. Đất đá bắn tung tóe, mùi khét lẹt của thuốc nổ và cao su cháy sộc vào mũi. Lâm ôm súng lao xuống giao thông hào, tay khư khư giữ chặt ngực áo trái – nơi cất nhánh hoa lan rừng Mai vừa tặng.
Sau trận bom, ngã ba đường trở thành một bãi chiến trường hoang tàn. Đơn vị phải tiến lên phía trước, không thể quay đầu lại. Lâm ngoái nhìn về phía lán của đội thanh niên xung phong, nơi giờ đây chỉ còn là những hố bom sâu hoắm nham nhở khói. Trái tim người lính trẻ thắt lại. Cậu không bao giờ biết được Mai có kịp nấp vào hầm chữ A hay không.
Ký Ức Vẹn Nguyên
Nhiều năm trôi qua, đất nước hòa bình. Lâm may mắn trở về nhưng mang trên mình những vết thương không bao giờ lành.
Ông không đi tìm Mai, bởi trong những năm tháng ác liệt ấy, sự chia ly là điều ai cũng phải học cách chấp nhận. Nhưng nhánh hoa rừng thì vẫn còn đó, ép chặt trong cuốn sổ tay ghi chép những vần thơ hành quân. Nó là minh chứng cho một thế hệ đã sống, chiến đấu và yêu nhau giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Thời hoa lửa là thế. Là sự đối lập tàn nhẫn nhưng bi tráng:
Lửa của bom đạn, của sự hủy diệt, của những đau thương mất mát không gì bù đắp nổi.
Hoa của tuổi thanh xuân rực rỡ, của tình đồng chí, tình yêu lứa đôi trong sáng và niềm tin mãnh liệt vào ngày hòa bình.
Gấp lại cuốn sổ tay, ông Lâm hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, nắng chiều rọi qua tán lá xanh mướt. Đất nước đã yên bình, nhưng trong trái tim người lính già, những bông hoa của tuổi hai mươi vẫn luôn nở rực rỡ giữa biển lửa Trường Sơn năm nào.


