Khúc tráng ca thời hoa lửa và khát vọng tuổi trẻ quê hương
Trở về từ chiến tranh với thương tật trên cơ thể, nhưng tinh thần của người lính Cụ Hồ trong tôi chưa bao giờ phai nhạt, luôn sẵn sàng xắn tay áo cùng bà con thôn Mỹ Đà xây dựng lại quê hương từ đống tro tàn chiến tranh. Những ngày đầu thời bình đối mặt với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn, nhưng nhờ có bản lĩnh được tôi luyện trong quân ngũ, tôi và đồng đội đã từng bước vượt qua để phát triển kinh tế gia đình và góp sức xây dựng nông thôn mới. Nhìn thấy quê hương Hoằng Hóa ngày càng thay da đổi thịt, đường làng ngõ xóm khang trang, sáng - xanh - sạch - đẹp, lòng tôi dâng lên niềm hạnh phúc vô bờ bến vì những hy sinh của thế hệ chúng tôi đã không hề hoài phí. Các bạn đoàn viên thanh niên chính là những chủ nhân tương lai đầy năng động, sáng tạo, đang tiếp tục gánh vác sứ mệnh làm giàu cho quê hương bằng tri thức và sức trẻ của mình.
Khi tiếng loa phát thanh của xã Hoằng Hóa vang lên lời kêu gọi toàn dân ra trận, trong tôi trào lên một cảm xúc thiêng liêng khó tả, và hình ảnh những thanh niên thôn Mỹ Đà hừng hực khí thế xung phong năm ấy vẫn mãi khắc sâu trong tâm trí tôi như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Nhớ lại những ngày tư thế sẵn sàng lên đường, tôi cùng mấy anh em trong xóm háo hức viết đơn tình nguyện dẫu biết rằng phía trước là muôn vàn gian khổ, hiểm nguy đang chờ đón. Nhìn những giọt nước mắt nghẹn ngào nhưng đầy tự hào của mẹ và tiếng hò reo tiễn đưa của bà con lối xóm, chúng tôi tự hứa với lòng mình phải sống và chiến đấu thật xứng đáng với truyền thống hào hùng của quê hương. Hôm nay, được đứng đây nghe các bạn đoàn viên thanh niên ôn lại truyền thống, lòng tôi lại bồi hồi như được sống lại những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi và đầy kiêu hãnh ấy. Mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn giữ gìn và phát huy ngọn lửa truyền thống, tiếp tục viết tiếp những trang sử vẻ vang cho quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp.
Những tháng ngày hành quân qua những cung đường mưa bom bão đạn mãi là kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời binh nghiệp của tôi, nơi mà tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện và tỏa sáng giữa muôn vàn thử thách ác liệt. Tôi vẫn nhớ như in những đêm hành quân dài dằng dặc, vai nặng trĩu ba lô, bước chân rớm máu nhưng ai nấy đều động viên nhau vượt qua dốc cao, vực sâu để kịp đến điểm tập kết an toàn. Giữa làn lằn tên mũi đạn, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng chưa một giây phút nào chúng tôi chùn bước hay hoài nghi về thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Thế hệ trẻ chúng tôi ngày ấy đã mang theo cả khát vọng tuổi trẻ và tình yêu quê hương đất nước vào trong từng trận đánh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Khi kể lại những câu chuyện này cho các bạn đoàn viên thanh niên nghe, tôi cảm thấy rất xúc động và tự hào vì thấy các cháu luôn chăm chú lắng nghe, thể hiện sự kính trọng và biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh đi trước.
Khoảnh khắc quây quần bên ánh lửa nhỏ trong chiến hào chật hẹp cùng anh em đồng đội sau mỗi trận càn quét là lúc chúng tôi tìm thấy sự ấm áp và bình yên hiếm hoi giữa chốn chiến trường khốc liệt. Dù chỉ là vài củ khoai nướng vội hay ngụm nước suối chia đôi, nhưng tiếng cười nói và những câu ca dao, điệu hò xứ Thanh vang lên đã xua tan đi bao mệt nhọc và nỗi nhớ nhà da diết. Chính trong những hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, tình cảm quân dân, tình đồng chí keo sơn gắn bó đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc giúp chúng tôi vượt qua mọi gian khổ, hy sinh. Nhìn ngọn lửa trại bập bùng trong buổi giao lưu hôm nay do đoàn thanh niên tổ chức, ký ức về những đêm chiến hào xưa lại ùa về trong tôi rõ mồn một như mới ngày hôm qua. Các bạn trẻ chính là những người tiếp lửa truyền thống, mang tinh thần đoàn kết và sự kiên cường ấy bước vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời kỳ mới, mang theo sức trẻ nhiệt huyết của tuổi thanh xuân để cống hiến hết mình cho đời.
Miền đất lửa Vĩnh Linh hay những năm tháng bảo vệ tuyến đầu miền Trung là những thử thách cam go nhất mà tôi và đồng đội phải đối mặt, nơi mà sự hủy diệt của bom đạn không thể khuất phục được ý chí kiên cường của con người Việt Nam. Có những buổi chiều đứng trên chiến trường nhìn đồng đội ngã xuống mà lòng đau quặn thắt, nhưng nỗi đau ấy đã hóa thành sức mạnh căm thù giặc, giục giã chúng tôi xông lên phía trước để giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Những chiến công thầm lặng của biết bao người con ưu tú quê hương Hoằng Hóa mãi là bản hùng ca bất tử mà lịch sử không bao giờ quên. Hôm nay, khi được cùng các đoàn viên thanh niên ôn lại những trang sử hào hùng đó, chúng tôi vô cùng yên tâm và tin tưởng khi thấy thế hệ trẻ ngày nay tràn đầy nhiệt huyết, tri thức và lòng yêu nước nồng nàn. Sự tiếp nối của các cháu chính là sự bảo đảm vững chắc nhất cho tương lai tươi sáng của dân tộc Việt Nam, để ngọn đuốc hòa bình luôn rực sáng mãi trên quê hương đất nước thân yêu này.
Trở về từ chiến tranh với thương tật trên cơ thể, nhưng tinh thần của người lính Cụ Hồ trong tôi chưa bao giờ phai nhạt, luôn sẵn sàng xắn tay áo cùng bà con thôn Mỹ Đà xây dựng lại quê hương từ đống tro tàn chiến tranh. Những ngày đầu thời bình đối mặt với muôn vàn khó khăn, thiếu thốn, nhưng nhờ có bản lĩnh được tôi luyện trong quân ngũ, tôi và đồng đội đã từng bước vượt qua để phát triển kinh tế gia đình và góp sức xây dựng nông thôn mới. Nhìn thấy quê hương Hoằng Hóa ngày càng thay da đổi thịt, đường làng ngõ xóm khang trang, sáng - xanh - sạch - đẹp, lòng tôi dâng lên niềm hạnh phúc vô bờ bến vì những hy sinh của thế hệ chúng tôi đã không hề hoài phí. Các bạn đoàn viên thanh niên chính là những chủ nhân tương lai đầy năng động, sáng tạo, đang tiếp tục gánh vác sứ mệnh làm giàu cho quê hương bằng tri thức và sức trẻ của mình. Chúng tôi luôn sẵn sàng đồng hành, chia sẻ kinh nghiệm sống để các cháu vững bước đi tới thành công, làm rạng danh thêm truyền thống quê hương anh hùng, viết tiếp những trang sử vẻ vang trong thời kỳ đổi mới và hội nhập.



