Khúc tráng ca Tiên Phước 1973
Khúc tráng ca Tiên Phước 1973
Đầu năm 1973, ngay khi hiệp định Paris vừa được ký kết, chiến trường Quảng Nam vẫn chưa hề ngơi tiếng súng. Bác Vũ Trọng Chén cùng Tiểu đoàn K86 được lệnh di chuyển về vùng trọng điểm Tiên Phước. Đây là giai đoạn "da báo", ta và địch giành nhau từng tấc đất, từng điểm cao.Trận chiến tại Tiên Phước không phải là những cuộc tấn công quy mô lớn mà là những cuộc đấu trí, đấu súng dai dẳng trong rừng sâu. Bác Chén lúc này đã là một tiểu đội trưởng dày dạn kinh nghiệm. Bác thường xuyên phải dẫn anh em đi trinh sát, bám thắt lưng địch mà đánh. Có những đêm trắng nằm phục kích bên khe suối, muỗi rừng đốt nát thịt da, nhưng chỉ cần một tiếng động nhỏ của địch là tất cả đều vào tư thế sẵn sàng.Ký ức về Tiên Phước trong bác là màu xám xịt của khói thuốc súng và màu xanh thẫm của rừng già. Có lần, tiểu đội của bác bị rơi vào vòng vây, đạn dược sắp hết, bác đã hô vang: "Còn người là còn trận địa!". Chính tinh thần thép ấy đã giúp anh em mở đường máu thoát vây an toàn. Mỗi khi nhìn lại tấm Huân chương Chiến công hạng Ba, bác lại nhớ về những đêm Tiên Phước lạnh thấu xương nhưng rực cháy ý chí quyết thắng của tuổi trẻ thời hoa lửa.



