Khúc Tráng Ca Trên Bến Phà Ghép
hững năm 1965 – 1966, mảnh đất miền Trung Thanh Hóa trở thành "tọa độ lửa" dưới bom đạn cày xới của máy bay Mỹ. Trong số những điểm thắt ngặt nhất, phà Ghép và cầu Đôi (thuộc tuyến giao thông huyết mạch qua huyện Tĩnh Gia) là nơi địch tập trung đánh phá điên cuồng đêm ngày nhằm chặt đứt tuyến chi viện từ hậu phương miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam.
Tại đây, Trạm Cảnh sát giao thông Nam Tĩnh Gia (thuộc Ty Công an Thanh Hóa) được giao một nhiệm vụ vô cùng cam go: Bám trụ mặt đường, phân luồng xe pháo, và đảm bảo không một chiếc xe chi viện nào bị nghẽn lại quá lâu. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, người chiến sĩ trẻ Võ Đình Đa cùng các đồng đội của mình đã sống và chiến đấu với tinh thần "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không thể tắc".
Giữa Lòng "Tọa Độ Chết"
Ngày 28 tháng 5 năm 1966, trời Tĩnh Gia nắng như đổ lửa, nhưng cái nóng của thời tiết không gay gắt bằng cái nóng của chiến trường. Tiếng còi báo động rú lên liên hồi. Từng tốp máy bay phản lực của Mỹ lao đến, gầm rú trên bầu trời và trút xuống hàng loạt bom phá, bom bi. Tiếng nổ rung chuyển trời đất, khói bụi mịt mù bao phủ cả một vùng cầu Đôi và bến phà Ghép.
Sau trận oanh tạc, mặt đường bị cày nát, nhiều đoạn sạt lở nghiêm trọng. Tiếng còi xe, tiếng gọi nhau hối hả của các tài xế xe tải chở nhu yếu phẩm và đạn dược vang lên. Xe bị ùn ứ, nếu không giải tỏa nhanh, khi máy bay địch quay lại vòng hai, hậu quả sẽ khôn lường.
Không hề do dự, đồng chí Võ Đình Đa cùng người đồng đội thân thiết là Nguyễn Xuân Văn lập tức lao ra từ hầm trú ẩn. Giữa khói bom còn chưa tan, bộ cảnh phục của các anh nhuốm đầy bụi đất. Với chiếc còi và lá cờ chỉ huy trên tay, anh Đa đứng ngay tại giao lộ hiểm yếu nhất, dõng dạc thổi còi, ra hiệu cho các xe di chuyển vào vị trí ẩn nấp an toàn và nhường đường cho xe chở xích, xe cứu thương qua trước.
Giây Phút Bất Tử
Chỉ ít phút sau, tiếng gầm rú của động cơ phản lực lại xé toạc bầu trời. Địch quay lại ném bom tọa độ. Lần này, mục tiêu của chúng chính là khu vực các anh đang đứng phân luồng.
"Có máy bay! Anh Đa, nằm xuống!" – Tiếng hét của đồng đội bị nuốt chửng bởi tiếng rít của bom rơi.
Nhìn thấy chiếc xe tải chở đạn phía trước đang loay hoay chưa kịp lùi vào công sự, anh Võ Đình Đa không mưu cầu sự an toàn cho bản thân. Anh tiếp tục đứng thẳng, vẫy mạnh chiếc cờ lệnh, hướng dẫn chiếc xe lao nhanh vào khu vực an toàn dưới công sự bờ ta-luy.
Một tiếng nổ xé lòng vang lên ngay sát cầu Đôi. Sức ép từ loạt bom tọa độ hất văng mọi thứ. Khi khói thuốc súng dần tan, trận địa trở lại vẻ im lìm đáng sợ. Người chiến sĩ lái xe tải được an toàn, nhưng ở vị trí bờ dốc, đồng chí Võ Đình Đa và đồng chí Nguyễn Xuân Văn đã ngã xuống. Các anh đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi đôi mươi, ngay trên trận địa mà mình đã thề danh dự sẽ bảo vệ đến hơi thở cuối cùng.
Ngọn Đuốc Sáng Mãi
Sự hy sinh của liệt sĩ Võ Đình Đa và các đồng đội tại phà Ghép năm ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử của lực lượng Công an nhân dân Việt Nam. Các anh ngã xuống, nhưng những đoàn xe chở nặng tình nghĩa Bắc – Nam vẫn rầm rập tiến về phía trước, xuyên qua lửa đạn để đi đến ngày toàn thắng.
Máu của người chiến sĩ giao thông Võ Đình Đa đã hòa vào đất mẹ Tĩnh Gia, viết nên một khúc tráng ca kiên cường, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình và độc lập.



