Cựu chiến binh

Khúc tráng ca trên cao điểm 772 – Nơi đá cũng biết đau

Ninh Bình17/05/2026Dương Văn Sơn (Xã Yên Mô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca trên cao điểm 772 – Nơi đá cũng biết đau

Nếu có một nơi nào mà chú Phan Văn Khải cảm thấy "đau" nhất, thì đó chính là cao điểm 772. Đây là nơi diễn ra những trận đánh giằng co ác liệt nhất, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu của sư đoàn 356. Chú Khải nhớ lại những ngày năm 1985-1986, khi đơn vị của chú nhận lệnh giữ vững trận địa bằng mọi giá. Cao điểm 772 lúc bấy giờ không còn màu xanh của cây lá, chỉ còn một màu xám xịt của đá vụn và tro bụi thuốc súng. Người ta bảo Vị Xuyên là "lò vôi", nhưng với chú, đó còn là một "bản giao hưởng đau thương" của tuổi trẻ.

Trong một trận đánh vào buổi sớm mù sương, chú Khải đã cùng đồng đội xông lên dưới làn mưa đạn. Chú nhớ mãi hình ảnh anh Hùng, người đồng đội thân thiết, dù bị thương nặng nhưng tay vẫn không rời khẩu súng, miệng vẫn hô vang: "Tiến lên anh em ơi!". Khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi biến mất, chỉ còn lại lòng căm thù và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất biên cương. Chú Khải kể, tiếng đạn nổ bên tai chát chúa, đất đá bay mù trời, nhưng trong tâm trí chú chỉ có một ý nghĩ duy nhất: không được lùi bước. Đó là giờ phút chú cảm thấy mình trưởng thành nhất, nhưng cũng là lúc chú thấm thía nhất sự tàn khốc của chiến tranh khi chứng kiến những người anh em ngã xuống ngay bên cạnh mình.

Sau trận đánh, khi đứng trên đỉnh cao điểm nhìn xuống thung lũng sâu thẳm, chú Khải đã khóc. Chú khóc không phải vì sợ hãi, mà vì thương cho những cuộc đời nằm lại nơi đây khi tuổi mới đôi mươi. Những giọt nước mắt ấy hòa vào bụi đá Vị Xuyên, tạo nên một lời thề im lặng rằng chú sẽ sống thay phần cho những người đã khuất. Cao điểm 772 hôm nay có thể đã xanh lại màu cỏ, nhưng trong ký ức của chú Khải, nó vẫn mãi là một khúc tráng ca hào hùng, nơi đá cũng biết đau và lòng người thì không bao giờ nguội tắt lửa yêu nước. Câu chuyện về 772 là lời nhắc nhở đanh thép về giá trị của hòa bình mà chú luôn muốn truyền lại cho con cháu ở thôn Lạc Hiền sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc tráng ca trên cao điểm 772 – Nơi đá cũng biết đau | Câu chuyện thời hoa lửa