Cựu Thanh niên xung phong

"Khúc tráng ca trên đỉnh Trường Sơn"

"Khúc tráng ca trên đỉnh Trường Sơn"

Phú Thọ10/03/2026Lưu Nhân Hào2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có một thế hệ đã đi vào huyền thoại như những biểu tượng bất tử của lòng quả cảm. Họ là những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi, rời ghế nhà trường, rời vòng tay cha mẹ để dấn thân vào nơi "tuyến lửa". Nhân chứng lịch sử mà tôi may mắn được trò chuyện trong những ngày tháng Tư lịch sử này chính là cô Nguyễn Thị Xuân, một cựu nữ thanh niên xung phong (TNXP) thuộc Đoàn 559 – đơn vị đã viết nên huyền thoại đường Trường Sơn năm xưa.

​Tuổi trẻ và lý tưởng lên đường cao đẹp

Cô Xuân kể lại với chất giọng trầm ấm nhưng vẫn vẹn nguyên sự hào sảng của thời trẻ. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cô đã cùng hàng ngàn thanh niên cùng quê viết đơn tình nguyện lên đường. Cô kể, lúc đó trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Nước còn giặc thì mình không thể ngồi yên". Khi ấy, khái niệm về "cái chết" hay "sự hy sinh" đối với cô và bạn bè dường như rất nhẹ nhàng, thậm chí là xa xỉ. Với họ, không có gì quý hơn độc lập dân tộc, và việc được ra tiền tuyến, được đứng trong hàng ngũ TNXP là một vinh dự, một niềm tự hào lớn lao mà không gì đánh đổi được.

​Những ngày đêm "bám trụ" trên những cung đường lửa

Nhiệm vụ của đơn vị cô Xuân khi ấy là bảo đảm giao thông trên một đoạn trọng điểm của đường 20 Quyết Thắng. Đây là cung đường "tử thần", nơi máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt mạch máu chi viện từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.

​Tuy nhiên, chiến tranh cũng để lại những khoảng trống không gì bù đắp nổi. Cô nghẹn ngào nhắc về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đại ngàn Trường Sơn khi tuổi đời còn xanh thẳm, chưa một lần được chạm tay vào hạnh phúc lứa đôi. Có những người ngã xuống ngay trên tay đồng đội, hơi thở cuối cùng vẫn hướng về quê hương, về ngày thống nhất. Sự hy sinh ấy không hề bi lụy, mà nó hóa thành linh khí của núi sông, tiếp thêm sức mạnh cho những người ở lại tiếp tục chiến đấu cho đến ngày toàn thắng 30/4/1975.

​Thông điệp gửi gắm và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay

Sau ngày đất nước thống nhất, cô Xuân trở về với đời thường, mang theo trong mình những di chứng của chất độc da cam và những vết thương khi trái gió trở trời lại đau nhức. Thế nhưng, chưa một lần cô hối hận về quyết định của tuổi trẻ.

​Kết thúc cuộc trò chuyện, cô Xuân nắm chặt tay tôi, ánh mắt trìu mến nhưng đầy kỳ vọng. Cô nhắn nhủ: "Các cháu được sống trong hòa bình, được đến trường học tập là một hạnh phúc lớn lao được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ. Đừng bao giờ lãng quên quá khứ, hãy học tập và cống hiến bằng tất cả trái tim mình. Mỗi tấc đất dưới chân các cháu đều có linh hồn của cha ông đấy!"

​Câu chuyện của cô Xuân không chỉ đơn thuần là lời kể của một nhân chứng lịch sử, mà còn là một "ngọn lửa" tinh thần rực cháy, tiếp thêm động lực cho thế hệ sinh viên chúng tôi. "Thời hoa lửa" ấy sẽ mãi mãi là minh chứng cho sức mạnh của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng hòa bình mãnh liệt của dân tộc Việt Nam. Chúng tôi, những người trẻ của thế kỷ 21, mang trên vai trọng trách xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, nguyện sẽ tiếp nối tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" ấy, đem tri thức và sự sáng tạo để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn