Khúc tráng ca trên dòng Thạch Hãn - 2C1K67VCVB
Mùa hè năm 1968, chiến trường Quảng Trị rực lửa trong chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh và cuộc Tổng tiến công Mậu Thân. Dòng sông Thạch Hãn phẳng lặng ngày nào giờ trở thành tuyến đường máu lửa, nơi diễn ra cuộc đối đầu nghẹt thở giữa những chiến sĩ đặc công thủy quân giải phóng và hệ thống tàu chiến, đồn bốt vũ trang dày đặc của Mỹ - Ngụy nhằm phong tỏa đường tiếp tế của ta.
Anh hùng Nguyễn Văn Bằng khi ấy là Đội trưởng một tổ đặc công nước thuộc Đoàn 126. Sinh ra từ vùng sông nước, anh có biệt tài lặn sâu và chịu đựng dòng nước xiết hàng giờ đồng hồ mà không cần khí tài hiện đại. Giữa cái nóng như thiêu như đốt của gió Lào tháng 7 năm 1968, anh cùng đồng đội nhận nhiệm vụ tối mật: Tiêu diệt cụm tàu tiếp tế hạng nặng của địch đang neo đậu tại cảng Cửa Việt, nhằm bẻ gãy đòn tiếp tế khí tài của chúng cho chiến trường phía Nam.
Đêm mùng 5 tháng 8 năm 1968, trời tối như mực. Dưới ánh pháo sáng chốc chốc lại bùng lên từ đồn địch, mặt sông hiện ra đầy rẫy những hàng rào kẽm gai bùng nhùng và hệ thống máy dò chấn động dưới nước. Anh Bằng ra hiệu cho đồng đội, tất cả ngậm ống thở bằng tre, bôi bùn lên mặt rồi lặng lẽ lặn sâu xuống dòng nước lạnh ngắt. Mỗi người mang theo một khối thuốc nổ áp từ tính nặng hàng chục cân.
Khi áp sát được mạn chiếc tàu chiến lớn nhất, bất ngờ hệ thống đèn pha quét của địch rọi trúng vị trí mặt nước phía sau. Tiếng còi báo động rú lên liên hồi. Đạn súng máy từ trên tàu quét xuống xối xả, mặt nước sủi bọt và đỏ rực ánh lửa pháo. Một đồng đội phía sau trúng đạn hy sinh, khối thuốc nổ có nguy cơ bị dòng nước cuốn trôi.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy của đêm định mệnh năm 1968, anh Bằng biết rằng nếu lùi lại, toàn bộ công sức của đơn vị sẽ đổ bể, và ngày mai những họng pháo trên tàu này sẽ trút đạn xuống xóm làng. Anh bơi ngược lại giật lấy khối bộc phá của đồng đội, tự tay buộc chặt hai khối thuốc nổ vào người mình. Anh dùng hết sức bình sinh, lặn một hơi dài xuyên qua làn đạn, áp sát vào phần lườn yếu nhất của con tàu chiến.
“Đùng! Đùng!” – Hai tiếng nổ xé toạc màn đêm, làm rung chuyển cả một vùng cửa biển. Cột lửa cao hàng chục mét bốc lên, nhấn chìm con tàu chiến nghìn tấn của địch xuống đáy sông Thạch Hãn.
Anh hùng Nguyễn Văn Bằng đã mãi mãi nằm lại với dòng sông quê hương ở tuổi hai mươi hai đầy hoài bão. Sự hy sinh anh dũng của anh vào mùa hè năm 1968 đã trở thành một biểu tượng bất tử, viết nên trang sử vàng soi sáng con đường ra trận của hàng vạn chiến sĩ, quyết tâm chiến đấu đến ngày đất nước hoàn toàn độc lập, thống nhất.



