Khúc tráng ca trên Ngã ba Đồng Lộc -Bắc Kinh
Trong những ngày tháng tư lịch sử, tôi có dịp được trò chuyện cùng bác Xuân – một người con của quê hương Hà Tĩnh, người đã dành trọn tuổi thanh xuân tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc.
Bác kể, những năm 1968, khi ấy bác mới mười tám, đôi mươi. Giữa cái nắng cháy da người và mưa bom bão đạn, các cô gái TNXP tay cuốc, tay xẻng, san lấp hố bom ngay khi máy bay địch vừa đi qua để giữ vững mạch máu giao thông. Bác nhớ nhất là những đêm không ngủ, dưới ánh pháo sáng lập lòe, chị em vừa làm vừa hát để át tiếng bom. Có những bữa cơm chỉ có măng rừng và muối trắng, nhưng tiếng cười chưa bao giờ tắt.
Bác xúc động nhớ về những đồng đội đã ngã xuống: "Lúc đó, chúng tôi không biết sợ chết là gì, chỉ sợ đường tắc, xe không vào được miền Nam". Hình ảnh những cô gái trẻ măng, thân hình mảnh mai nhưng ý chí sắt đá, đối mặt với tử thần mỗi giờ, mỗi phút chính là minh chứng hùng hồn nhất cho một "Thời hoa lửa" oanh liệt.
Cầm bút viết lại những dòng này, em càng thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do. Những câu chuyện của bác Xuân không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa truyền nhiệt huyết cho thế hệ đoàn viên trường THPT Nguyễn Đổng Chi chúng em hôm nay. Chúng em tự hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.



