Bài viết

KHÚC TRÁNG CA TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 10

Thông tin nhân chứng: Họ và tên : Đỗ Trọng Loan Năm sinh: 1940 Địa chỉ: xóm 5, thôn Duyên Hà , xã Bắc Đông Quan , tỉnh Hưng Yên Tóm tắt quá trình cống hiến:đi công nhân quốc phòng vào mùa thu năm 1965, làm hầm bí mật ven biển để chống chiến tranh cục bộ của đế quốc Mỹ, ở ven biển Thái Bình-Nam Định. Năm 1967, trở về địa phương làm công tác dạy bổ túc văn hoá cho cán bộ địa phương. Năm 1968, tình nguyện đi thanh niên xung phong nhiệm kì 2, đi làm đường ở Hà Tĩnh Quảng Bình (miền Tây) , dạy học

Hưng Yên28/12/2025Đỗ Vũ Thu Trang, Hoàng Nguyễn Minh Châu, Nghiêm Văn Hưng Lớp:10A7 (xã Đông Quan)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi xin phép được đọc lại câu chuyện này cho bạn bằng một chất giọng truyền cảm, như đang kể lại những thước phim lịch sử đầy tự hào:Vào những ngày đầu năm 1972, khi dãy Trường Sơn đang gồng mình dưới sức nóng của những trận bom rải thảm, một đoàn cán bộ từ quê lúa Thái Bình do ông Phạm Tầm dẫn đầu đã vượt qua tuyến lửa để vào thăm các chiến sĩ tại Công trường 10.

Những đóa hoa giữa rừng thẳm

Điểm dừng chân đầu tiên là một trạm bệnh xá nằm khuất lấp giữa đại ngàn. Ở đó, họ được gặp chị Dậu – người phụ nữ có trái tim ấm áp được anh em thương binh gọi là "người mẹ thứ hai". Bên cạnh chị là anh Hoành, một người đội trưởng năng động và mẫu mực.

​Giữa những ngày máy bay địch đánh phá ác liệt nhất, số bệnh nhân có lúc tăng gấp ba lần định mức, nhưng chưa bao giờ anh Hoành và chị Dậu để anh em phải thiếu bát cơm, chén cháo. Tình yêu của họ nảy nở giữa mùi thuốc sát trùng và tiếng bom gầm rú. Họ nên vợ nên chồng ngay tại chiến trường, một đám cưới giản đơn nhưng thấm đẫm nghĩa tình, để rồi sau ngày thống nhất, họ lại cùng nhau trở về quê lúa, mang theo tinh thần thép của Trường Sơn vào công cuộc dựng xây quê hương.

​"Cưỡi mây" đi đánh giặc

Rời bệnh xá, đoàn tiếp tục hành trình tiến sâu vào Đội thanh niên xung phong 39. Để đến được đơn vị xa nhất là Đại đội 396, con đường như treo lơ lửng giữa lưng chừng trời. Xe đi trong mây mù đặc quánh, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút.

​Một người trong đoàn nhìn qua cửa kính, hóm hỉnh đùa:

– "Xe chúng ta đang cưỡi mây lên thăm Ngọc Hoàng đấy nhỉ!"

​Tiếng cười vang lên tan vào làn mây xám. Một chiến sĩ đứng bên đường, vai vác cuốc, tay cầm xà beng, nói vọng vào:

– "Báo cáo các bác, chúng cháu đang cưỡi mây để bẻ gãy nanh vuốt của 'Thần Sấm', 'Con Ma' Mỹ đây ạ!"

​Dù chỉ với công cụ thô sơ, nhưng khí thế của những người trẻ tuổi ấy khiến mây ngàn cũng phải khuất phục. Họ không chỉ mở đường, họ đang viết nên huyền thoại bằng đôi bàn tay chai sần.

​Những "Cọc tiêu sống" bất tử

Tôi xin phép được đọc lại câu chuyện này cho bạn bằng một chất giọng truyền cảm, như đang kể lại những thước phim lịch sử đầy tự hào:Vào những ngày đầu năm 1972, khi dãy Trường Sơn đang gồng mình dưới sức nóng của những trận bom rải thảm, một đoàn cán bộ từ quê lúa Thái Bình do ông Phạm Tầm dẫn đầu đã vượt qua tuyến lửa để vào thăm các chiến sĩ tại Công trường 10.

Những đóa hoa giữa rừng thẳm

Điểm dừng chân đầu tiên là một trạm bệnh xá nằm khuất lấp giữa đại ngàn. Ở đó, họ được gặp chị Dậu – người phụ nữ có trái tim ấm áp được anh em thương binh gọi là "người mẹ thứ hai". Bên cạnh chị là anh Hoành, một người đội trưởng năng động và mẫu mực.

​Giữa những ngày máy bay địch đánh phá ác liệt nhất, số bệnh nhân có lúc tăng gấp ba lần định mức, nhưng chưa bao giờ anh Hoành và chị Dậu để anh em phải thiếu bát cơm, chén cháo. Tình yêu của họ nảy nở giữa mùi thuốc sát trùng và tiếng bom gầm rú. Họ nên vợ nên chồng ngay tại chiến trường, một đám cưới giản đơn nhưng thấm đẫm nghĩa tình, để rồi sau ngày thống nhất, họ lại cùng nhau trở về quê lúa, mang theo tinh thần thép của Trường Sơn vào công cuộc dựng xây quê hương.

​"Cưỡi mây" đi đánh giặc

Rời bệnh xá, đoàn tiếp tục hành trình tiến sâu vào Đội thanh niên xung phong 39. Để đến được đơn vị xa nhất là Đại đội 396, con đường như treo lơ lửng giữa lưng chừng trời. Xe đi trong mây mù đặc quánh, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút.

​Một người trong đoàn nhìn qua cửa kính, hóm hỉnh đùa:

– "Xe chúng ta đang cưỡi mây lên thăm Ngọc Hoàng đấy nhỉ!"

​Tiếng cười vang lên tan vào làn mây xám. Một chiến sĩ đứng bên đường, vai vác cuốc, tay cầm xà beng, nói vọng vào:

– "Báo cáo các bác, chúng cháu đang cưỡi mây để bẻ gãy nanh vuốt của 'Thần Sấm', 'Con Ma' Mỹ đây ạ!"

​Dù chỉ với công cụ thô sơ, nhưng khí thế của những người trẻ tuổi ấy khiến mây ngàn cũng phải khuất phục. Họ không chỉ mở đường, họ đang viết nên huyền thoại bằng đôi bàn tay chai sần.

​Những "Cọc tiêu sống" bất tử

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn