Khác

KHÚC TRÁNG CA TRONG LÒNG ĐẤT: CHUYỆN VỀ BỐN NỮ LIỆT SỸ ĐẠI ĐỘI 915

KHÚC TRÁNG CA TRONG LÒNG ĐẤT: CHUYỆN VỀ BỐN NỮ LIỆT SỸ ĐẠI ĐỘI 915

Thái Nguyên17/07/2026Bùi Thị Nhung (Trường Tiểu học Tân Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC TRÁNG CA TRONG LÒNG ĐẤT: CHUYỆN VỀ BỐN NỮ LIỆT SỸ ĐẠI ĐỘI 915

Đằng sau sự hy sinh anh dũng của 60 chiến sĩ Đại đội 915 vào đêm Noel năm 1972 là những câu chuyện đời thường vô cùng xúc động về tình đồng đội, tình yêu và lòng quả cảm của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi. Trong đó, câu chuyện về bốn nữ chiến sĩ trẻ cùng quê ở huyện Đại Từ đã mãi mãi tạc vào vách hầm định mệnh một biểu tượng đẹp đẽ về sự gắn bó khăng khít đến hơi thở cuối cùng.

Chiều muộn ngày 24 tháng 12 năm 1972, sau một ngày dài khuân vác những bao bột mỳ, hòm đạn nặng trĩu tại ga Lưu Xá, bốn cô gái trẻ gồm Nguyễn Thị Diên, Nguyễn Thị Thịnh, Trần Thị Thảo và Vũ Thị Nhâm tranh thủ ngồi túm tụm bên nhau góc sân ga. Họ đều là những người con gái đất chè xinh xắn, nước da trắng hồng dù đã sạm đi vì khói bom bão đạn. Đêm ấy là đêm Noel, Nhâm lấy ra một chiếc lược sừng nhỏ — kỷ vật của người yêu gửi từ chiến trường miền Nam — cẩn thận chải lại mái tóc dài cho Thảo, trong khi Diên và Thịnh đang thì thầm kể cho nhau nghe về ước mơ sau khi chiến tranh kết thúc: người muốn trở thành cô giáo dạy chữ cho trẻ em bản cao, người lại mơ ước được về quê trồng chè, dệt lụa.

Khi tiếng còi báo động rú lên xé toạc màn đêm lạnh giá, cả bốn chị em cùng các đồng đội vội vã chạy xuống căn hầm trú ẩn tại khu vực Gia Sàng. Trong bóng tối chật hẹp của căn hầm, tiếng bom B-52 bắt đầu rải thảm, mặt đất rung chuyển dữ dội như muốn lật úp. Những tiếng nổ đinh tai nhức óc gầm rú ngay trên đầu. Nhận thấy hầm có dấu hiệu rạn nứt vì sức ép quá lớn, bốn cô gái đã bản năng ôm chặt lấy nhau, dùng chính thân hình mảnh mai của mình để che chắn cho những người đồng đội nhỏ tuổi hơn ở phía trong lòng hầm.

Một quả bom dội trúng nóc hầm, hất tung hàng tấn đất đá, đổ sụp toàn bộ công sự kiên cố. Khi khói bom vừa tan, các lực lượng cứu hộ và đồng đội điên cuồng dùng tay bới đất để tìm kiếm người bị nạn. Khi đất đá được gạt ra, ai nấy đều bật khóc nghẹn ngào trước cảnh tượng hiển hiện trước mắt: bốn nữ chiến sĩ Diên, Thịnh, Thảo, Nhâm nằm sát bên nhau, đôi tay họ vẫn đan chặt vào nhau không rời, tạo thành một vòng tay che chở cho ba chiến sĩ nhỏ tuổi hơn ở dưới gầm sập sống sót một cách kỳ diệu. Chiếc lược sừng nhỏ của Nhâm vẫn còn găm chặt trong túi áo ngực, bên cạnh những lá thư gia đình chưa kịp gửi.

Họ đã ngã xuống trong tư thế chở che cho đồng đội, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân và những ước mơ giản dị nhất cho hòa bình của đất nước. Câu chuyện về bốn bông hoa thép Đại đội 915 đã trở thành biểu tượng bất tử về tình đồng chí, lòng vị tha cao cả, mãi mãi khắc ghi trong trái tim của các thế hệ học sinh và nhân dân Thái Nguyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn