KHÚC TRÁNG CA TRƯỚC GIỜ HỪNG ĐÔNG
"Chỉ còn vài tháng nữa là đến ngày đất nước trọn niềm vui, nhưng anh đã chọn ở lại vĩnh viễn cùng đất mẹ. Ngày 7 tháng 12 năm 1974, người lính công binh mở đường Nguyễn Bôi Hoàng (sinh năm 1951) đã ôm khối bộc phá, phá tan lớp hàng rào thép gai cuối cùng của cứ điểm địch. Tuổi 23 của anh đã hóa thành bản hùng ca bất tử, lót đường cho những đoàn quân rầm rập tiến về phía rạng đông của dân tộc..."
Tháng 12 năm 1974, chiến trường miền Nam sục sôi khí thế. Khắp các mặt trận, bộ đội ta đang khẩn trương chuẩn bị những bước đi chiến lược, siết chặt vòng vây quanh các cứ điểm của địch để tạo đà cho một cuộc tổng tiến công quy mô lớn.
Nguyễn Bôi Hoàng, chàng trai sinh năm 1951, lúc bấy giờ là tiểu đội trưởng của một đơn vị công binh mở đường. Ở tuổi 23, Hoàng mang trong mình sức vóc vạm vỡ của một thanh niên đang độ thanh xuân rực rỡ, cùng ánh mắt kiên định luôn hướng về phía trước. Đồng đội nhớ về Hoàng như một người anh cả hay cười, luôn giành phần vác những ống bộc phá nặng nhất trong những đêm hành quân luồn sâu vào lòng địch.
Đêm ngày 6 rạng sáng ngày 7 tháng 12 năm 1974, đơn vị của Hoàng nhận lệnh phải nhổ bật một tiền đồn cắm chốt của địch. Đây là một cứ điểm được phòng ngự kiên cố với nhiều lớp hàng rào bùng nhùng, xen kẽ mìn định hướng và hỏa lực dày đặc. Nếu không dọn sạch chướng ngại vật, lực lượng bộ binh xung kích phía sau sẽ phơi mình dưới làn đạn.
"Giờ G" điểm. Dưới sự yểm trợ của hỏa lực ta, tổ công binh của Hoàng bí mật trườn lên. Lớp hàng rào thứ nhất, rồi thứ hai lần lượt bị cắt đứt. Nhưng đến lớp hàng rào cuối cùng – lưới thép gai kiên cố nhất nằm sát lô cốt địch, ánh pháo sáng bất ngờ bùng lên xé toạc màn đêm. Địch phát hiện ra hướng tiến công, lập tức trút đạn đại liên và cối như mưa rào về phía tổ mở đường.
Một đồng chí đi cùng Hoàng trúng đạn hy sinh. Một người khác bị thương nặng. Khối bộc phá cuối cùng để mở toang cửa mở vẫn chưa được kích nổ. Thời gian chỉ còn tính bằng giây, bộ binh phía sau đã lên cò súng chờ lệnh xung phong. Nếu cửa mở không thông, trận đánh sẽ thất bại và thương vong là không thể lường trước.
Giữa lằn ranh sinh tử, Nguyễn Bôi Hoàng nghiến răng, một mình ôm ống bộc phá dài nặng trịch trườn vọt lên dưới làn đạn rát mặt. Anh áp sát hàng rào cuối cùng, nhanh chóng chèn khối thuốc nổ vào sát chân cọc thép. Nhưng hỏa lực từ lô cốt địch bắn ra quá dữ dội, chốt nụ xòe của bộc phá bị kẹt đất tịt ngòi.
Không một thoáng ngập ngừng, Hoàng rút chốt quả lựu đạn mang theo người, kẹp sát vào khối bộc phá. Anh quay đầu lại phía sau, nơi những người đồng đội đang nín thở chờ đợi, hét lên một tiếng xé lòng: "Cửa mở đã thông! Các đồng chí, xung phoonggg!"
Ầm!
Một cột lửa khổng lồ bùng lên, hất tung mảng rào thép gai kiên cố và đập tan hỏa điểm của lô cốt địch. Từ phía sau, tiếng kèn xung phong vang dậy, những bước chân rầm rập đạp lên khói bụi lao thẳng vào đồn thù.
Trận đánh kết thúc thắng lợi trong đêm. Nhưng Nguyễn Bôi Hoàng đã vĩnh viễn nằm lại ở cửa mở. Anh hy sinh vào ngày 7 tháng 12 năm 1974, khi tuổi đời vừa tròn 23. Máu của người chiến sĩ công binh đã thấm đẫm mảnh đất quê hương, hóa thành mạch nguồn bất tử, góp phần mở ra con đường lớn dẫn tới ngày toàn thắng của dân tộc chỉ vài tháng sau đó.



