Cựu chiến binh

KHÚC TRÁNG CA TỪ CHIẾN HÀO ĐẾN GIẢNG ĐƯỜNG

Dân tộc Việt Nam đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng ý chí quật cường và những hy sinh không gì có thể đong đếm. Mỗi trang sử được viết nên không chỉ bằng chiến thắng, mà còn bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao con người đã ngã xuống cho Tổ quốc trường tồn.

Vĩnh Long19/05/2026BCH LCĐ khoa KHXH&NV - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy bi tráng ấy, có những người đã dành trọn tuổi trẻ nơi chiến trường, để rồi khi hòa bình trở lại, họ tiếp tục âm thầm cống hiến trên một mặt trận khác. PGS.TS, Nhà giáo ưu tú Lương Minh Cừ là một trong những con người như thế.

Sinh năm 1952 tại Hưng Yên, thầy bước vào cuộc đời khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ở cái tuổi mà nhiều người còn sống trong vòng tay gia đình, người thanh niên ấy đã rời quê hương, thoát ly tham gia cách mạng, mang theo lý tưởng lớn lao của một thế hệ sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.

Những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Nam Bộ và biên giới Tây Nam đã trở thành phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời thầy. Đó là nơi bom đạn cày xới từng tấc đất, nơi tiếng súng vang lên giữa những đêm dài đỏ lửa và nơi sự sống – cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc.

Cuộc chiến nơi biên giới Tây Nam khi ấy vô cùng khốc liệt. Tội ác của quân Pôn Pốt gieo xuống không chỉ là sự tàn phá mà còn là những mất mát đau thương cho biết bao người dân vô tội. Giữa chiến trường đầy máu và lửa ấy, người lính trẻ Lương Minh Cừ cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Có những trận đánh mà đồng đội vừa còn sát cánh bên nhau, chỉ phút sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến hào lạnh giá. Những người lính năm ấy đã chứng kiến biết bao cuộc chia ly không lời từ biệt. Nỗi đau ấy không thể gọi thành tên, nhưng chính nó đã hun đúc nên ý chí bất khuất để họ tiếp tục đứng lên chiến đấu đến cùng.

Họ ra trận không phải để tìm kiếm vinh quang cho riêng mình, mà chỉ mong đất nước được bình yên, nhân dân được sống trong độc lập, trẻ em được lớn lên giữa tiếng cười thay cho tiếng bom rơi đạn nổ.

Chiến tranh kết thúc, đất nước bước sang trang mới. Người lính năm xưa trở về không mang theo hào quang của người chiến thắng, mà mang theo ký ức của một thời hoa lửa cùng khát vọng dựng xây quê hương bằng tri thức.

Rời chiến trường, PGS.TS Lương Minh Cừ chọn gắn bó với sự nghiệp giáo dục – một hành trình lặng thầm nhưng đầy ý nghĩa. Trên cương vị Bí thư Đảng ủy, Hiệu trưởng Trường Đại học Cửu Long từ năm 2017, thầy luôn tâm huyết với công cuộc đổi mới giáo dục, nâng cao chất lượng đào tạo và xây dựng môi trường học tập hiện đại, hội nhập.

Dưới sự lãnh đạo của thầy, Trường Đại học Cửu Long không ngừng phát triển theo hướng ứng dụng, đẩy mạnh chuyển đổi số, mở rộng hợp tác quốc tế và gắn kết đào tạo với thực tiễn xã hội. Những nỗ lực ấy đã góp phần đưa nhà trường đạt nhiều thành tích nổi bật, trong đó có Huân chương Lao động hạng Nhì – phần thưởng cao quý ghi nhận những đóng góp bền bỉ cho giáo dục nước nhà.

Năm 2024, thầy được vinh danh là Nhà giáo tiêu biểu và nhận Bằng khen của Tỉnh ủy Vĩnh Long vì những thành tích xuất sắc trong công tác đổi mới giáo dục. Nhưng hơn tất cả những danh hiệu ấy, điều đáng quý nhất ở thầy chính là tinh thần của một người lính chưa bao giờ thôi đau đáu về đất nước và thế hệ mai sau.

Là người từng đi qua chiến tranh, thầy luôn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha anh. Nếu quên đi lịch sử, con người sẽ dễ đánh mất giá trị của độc lập và có thể phải trả giá bằng những mất mát đau thương thêm một lần nữa.

“Có nơi nào như đất nước chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến, vạn người quyết tử
Một lần Tổ quốc được sinh ra.”

Những dòng sông như Thạch Hãn, những nhịp cầu như Hiền Lương hay những nghĩa trang liệt sĩ trải dài khắp đất nước vẫn còn đó như những chứng nhân lặng im của lịch sử. Dưới lòng đất mẹ, biết bao người con ưu tú đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình để hôm nay đất nước được nở hoa hòa bình.

Và những người như PGS.TS, Nhà giáo ưu tú Lương Minh Cừ chính là nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại – những con người mang theo “lửa ký ức” để thắp sáng tương lai cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bởi lịch sử không chỉ để nhớ, mà còn để biết sống xứng đáng hơn với những hy sinh của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA TỪ CHIẾN HÀO ĐẾN GIẢNG ĐƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa