Khúc tráng ca từ đất mẹ Yên Mô
Khúc tráng ca từ đất mẹ Yên Mô Trong dòng chảy bình yên của vùng quê Yên Mô hôm nay, ít ai biết rằng đằng sau những nụ cười hiền hậu của những người cựu chiến binh là cả một bầu trời ký ức rực lửa. "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là một tiêu đề trên trang giấy, mà là nhịp đập trái tim của một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả. Giữa những tấm gương ấy, người lính già Lã Văn Thảnh (sinh năm 1953) tại xã Yên Mô hiện lên như một nhân chứng sống động cho một thời kỳ đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng oanh liệt. Trở về với hiện tại ở tuổi ngoài 70, bác Thảnh vẫn mang trong mình phong thái của một người lính Cụ Hồ năm xưa. Những dòng hồi ức của bác dẫn lối chúng ta ngược dòng thời gian về những năm 1977, khi tiếng súng biên giới Tây Nam bắt đầu bùng nổ. Với bác, đó không chỉ là nhiệm vụ, mà là tiếng gọi của lương tri và lòng quả cảm. Câu chuyện của bác không có những kỷ vật hào nhoáng, bởi chúng đã thất lạc trong khói lửa chiến tranh, nhưng những "kỷ vật tâm hồn" thì vẫn vẹn nguyên, sắc lẹm như vừa mới xảy ra hôm qua. Mỗi dòng chữ bác viết trong phiếu tư liệu là một lát cắt của lịch sử, từ những cung đường hành quân mịt mù khói bụi đến những trận đánh sinh tử tại vùng đất chùa Tháp. Đó là bản anh hùng ca về sự hy sinh, tình đồng đội và ý chí sắt đá của những chàng trai đất Việt đã đi qua mười năm dài đằng đẵng trên chiến trường K, để rồi mang về hòa bình cho nhân dân và niềm tự hào cho quê hương Yên Mô yêu dấu. Cuộc đời binh nghiệp của bác Lã Văn Thảnh bắt đầu được khắc ghi đậm nét từ đầu năm 1977. Khi ấy, chàng trai trẻ vừa tròn 24 tuổi đã lên đường nhập ngũ, biên chế vào đơn vị C2 Trung đoàn 9 Pháo binh (157), Sư đoàn 339 (F339). Với cấp bậc Trung sĩ và vai trò là một người lính lái xe, bác đã cùng những chuyến xe của mình lăn bánh qua mọi nẻo đường khốc liệt nhất của biên giới Tây Nam. Từ tháng 1 năm 1977, bác đã có mặt tại chiến trường, bắt đầu chuỗi ngày dài mười năm (đến tận năm 1985) cống hiến cho nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Ký ức của bác Thảnh gắn liền với những địa danh như Công Pông Chư Năng (Kampong Chhnang) và Prây Veng. Đặc biệt, trận đánh ngày 15/12/1978 tại vùng đất Công Pông Chư Năng là một dấu mốc không bao giờ quên. Trong tiếng pháo gầm vang, đơn vị của bác đã kiên cường chiến đấu, tiến công vào các căn cứ của địch. Cuối năm 1978, đầu năm 1979, những bước chân của người lính Sư đoàn 339 tiếp tục in dấu trên các tọa độ lửa 80, 81, 82, chốt giữ biên giới thuộc tỉnh Bồ Sát. Đó là những ngày tháng "ăn sương ngủ bụi", đối mặt với cái nóng khắc nghiệt của xứ người và sự rình rập của kẻ thù trong từng bụi rậm, hẻm núi. Khoảnh khắc ám ảnh và cũng hạnh phúc nhất trong đời bác xảy ra vào ngày 10/06/1982. Giữa chiến trường ác liệt, đơn vị của bác bị địch bao vây cô lập suốt 3 ngày đêm. Trong lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết, khi lương thực và đạn dược cạn dần, nỗi sợ hãi không phải là cái chết mà là không được trở về nhìn thấy quê hương. Thế nhưng, đúng vào giây phút ngặt nghèo nhất, Quân đoàn 3 đã xuất hiện như một phép màu, giải vây cho đơn vị. Cảm giác hạnh phúc lúc đó vỡ òa, mãnh liệt hơn bất cứ điều gì bác từng trải qua – đó là hạnh phúc của sự hồi sinh, của tình đồng chí nghĩa đồng đội thắm thiết trong hoạn nạn. Suốt mười năm trên đất bạn, điều đọng lại sâu sắc nhất trong bác chính là tình người. Dù chiến tranh khốc liệt, bác vẫn nhớ về những gia đình công nhân, những người dân Campuchia nghèo khổ nhưng chân chất đã từng đùm bọc, giúp đỡ bộ đội Việt Nam. Những kỷ niệm ấy là sợi dây vô hình giúp người lính vượt qua nỗi nhớ nhà da diết và những gian khổ của cuộc chiến trường kỳ, để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ biên cương và cứu giúp nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Khép lại những trang nhật ký thời chiến, bác Lã Văn Thảnh trở về với cuộc sống đời thường tại xã Yên Mỹ, mang theo những vết sẹo thời gian và một tâm hồn đầy chiêm nghiệm. Đối với bác, mười năm thanh xuân gửi lại chiến trường Campuchia không phải là sự mất mát, mà là niềm vinh dự được đóng góp một phần xương máu cho nền hòa bình chung. Những trận đánh tại tọa độ 80, 81, 82 hay sự kiện được giải vây năm 1982 đã trở thành một phần máu thịt, nhắc nhở bác về giá trị vô giá của cuộc sống hôm nay. Gửi gắm đến thế hệ trẻ, đặc biệt là các bạn Đoàn viên, thanh niên huyện Yên Mô, bác Thảnh chỉ gói gọn trong những lời chân thành nhưng nặng nề sức nặng: "Các cháu hãy cố gắng chăm học tập tốt, trưởng thành bảo vệ Tổ quốc và xây dựng đất nước giàu mạnh, hạnh phúc, phồn vinh". Đó không chỉ là lời khuyên, mà là mong ước cháy bỏng của một người đã đi qua cái chết để bảo vệ sự sống. Bác mong rằng tuổi trẻ hôm nay, khi được sống trong hòa bình, hãy trân trọng từng phút giây, hãy lấy tri thức làm vũ khí để xây dựng quê hương Ninh Bình ngày càng tươi đẹp. Câu chuyện của bác Lã Văn Thảnh là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Những đóa hoa lửa của một thời đạn bom có thể đã lùi xa vào quá khứ, nhưng hương thơm về lòng quả cảm và đức hy sinh của những người lính năm xưa sẽ còn tỏa ngát mãi. Chúng ta, những người thừa hưởng thành quả của hòa bình, xin nghiêng mình kính cẩn trước những đóng góp của bác và thế hệ cha anh, nguyện hứa sẽ viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc bằng khát vọng và hành động của tuổi trẻ thời đại mới.



