Khác

KHÚC TRÁNG CA TUỔI 21: KÝ ỨC VỀ ANH, LIỆT SĨ PHẠM VĂN QUẾ

Trong căn nhà nhỏ của gia đình tôi, có một tấm di ảnh luôn nghi ngút khói hương. Ở đó, anh tôi – Phạm Văn Quế – vẫn mãi mãi mỉm cười ở tuổi 21. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy dáng hình anh cao gầy, nụ cười hiền hậu trước ngày lên đường. Anh đi khi mái tóc còn xanh, khi những dự định về một mái ấm riêng còn chưa kịp thành hình.

Phú Thọ26/03/2026Nguyễn Thị Hồng Ngọc (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện đưuocj viết lại theo lời kể của ông Phạm Văn Hanh, em trai liệt sỹ Phạm Văn Quế

Trong căn nhà nhỏ của gia đình tôi, có một tấm di ảnh luôn nghi ngút khói hương. Ở đó, anh tôi – Phạm Văn Quế – vẫn mãi mãi mỉm cười ở tuổi 21. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy dáng hình anh cao gầy, nụ cười hiền hậu trước ngày lên đường. Anh đi khi mái tóc còn xanh, khi những dự định về một mái ấm riêng còn chưa kịp thành hình.

Năm ấy, anh Quế hành quân vào tâm điểm khốc liệt nhất của cuộc chiến: Quảng Trị. Đó là mùa hè đỏ lửa năm 1972, nơi mà mỗi mét đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những người lính trẻ. Anh cùng đơn vị được giao nhiệm vụ chốt giữ một vị trí trọng yếu bên dòng sông Thạch Hãn để ngăn chặn bước tiến của địch.

Anh kể trong lá thư vội vã gửi về: "Ở đây đạn pháo cày nát cả những rễ cây, nhưng anh em vẫn quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Trận đánh cuối cùng của anh diễn ra vào một buổi chiều rực lửa. Địch dội pháo tầm xa kết hợp với xe tăng càn quét dữ dội vào trận địa. Giữa làn mưa bom bão đạn, anh Quế vẫn kiên cường bám trụ bên khẩu súng, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của đối phương.

Một quả pháo quái ác đã nổ tung ngay cạnh chiến hào. Anh ngã xuống khi đôi tay vẫn còn bám chặt lấy đất quê hương. Anh ra đi khi mới tròn 21 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, mang theo cả mùa xuân của gia đình gửi lại chiến trường Quảng Trị đầy nắng gió.

Tôi sẽ không bao giờ quên được cái ngày tờ giấy báo tử màu vàng nhạt ấy được gửi về. Cả làng quê bỗng trở nên im lặng lạ thường.

Mẹ tôi, người phụ nữ tần tảo cả đời chờ con, khi vừa nghe tên anh được xướng lên đã đổ gục xuống hiên nhà. Mẹ ôm chặt tờ giấy báo tử vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào rồi lịm đi vì quá đau đớn. Mẹ khóc cho đứa con trai ngoan hiền chưa kịp lấy vợ, chưa kịp cho mẹ một nàng dâu, một đứa cháu bế bồng.

Trong khi đó, bố tôi không khóc thành tiếng. Ông lặng lẽ đi vào gian nhà trong, ngồi khuất sau cánh cửa gỗ đã xỉn màu. Tôi nhìn thấy đôi bàn tay run rẩy của ông khẽ đưa lên lau vội dòng nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Sự im lặng của bố lúc đó còn đau đớn hơn vạn lời than vãn. Người đàn ông trụ cột của gia đình đã nén nỗi đau mất con vào tận đáy lòng để làm điểm tựa cho mẹ và anh em tôi.

Câu chuyện về anh – người lính tuổi 21 hy sinh tại Quảng Trị – sẽ mãi là niềm tự hào, là bài học về lòng yêu nước mà tôi luôn kể lại cho con cháu đời sau. Anh mãi mãi là người anh hùng trong trái tim chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA TUỔI 21: KÝ ỨC VỀ ANH, LIỆT SĨ PHẠM VĂN QUẾ | Câu chuyện thời hoa lửa