Bài viết

Khúc tráng ca tuổi đôi mươi giữa lửa đạn

Vĩnh Long06/05/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần 54 năm đã trôi qua kể từ ngày bi tráng 31/10/1968, nhưng ký ức về sự hy sinh của 13 chiến sĩ thanh niên xung phong tại Truông Bồn vẫn còn vẹn nguyên trong lòng những người ở lại. Với bà Trần Thị Thông – Tiểu đội trưởng Tiểu đội 2, Đại đội 317 – người may mắn sống sót sau trận bom năm ấy, hình ảnh từng đồng đội, nụ cười, ánh mắt và cả những ước mơ tuổi đôi mươi vẫn như mới hôm qua.

Đêm 30/10/1968, Tiểu đội 2 tổ chức buổi liên hoan nhỏ chia tay những người sắp hoàn thành nhiệm vụ. Có người đã cầm trên tay giấy báo nhập học, có người chuẩn bị chuyển ngành, có đôi bạn trẻ đang tính chuyện cưới xin. Những dự định giản dị mà thiêng liêng của tuổi trẻ tưởng chừng sắp thành hiện thực. Thế nhưng, tất cả đã dừng lại mãi mãi sau buổi sáng định mệnh hôm sau.

Rạng sáng 31/10, nhận lệnh khẩn: “Bằng mọi giá phải thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến trước khi trời sáng”, 14 chiến sĩ Tiểu đội 2 lập tức lên đường làm nhiệm vụ. Họ – những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi – lao vào san lấp hố bom, mở đường giữa mưa bom bão đạn, với niềm tin mãnh liệt: tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc.

Đến khoảng 6 giờ 10 phút, khi công việc gần hoàn tất, máy bay Mỹ bất ngờ xuất hiện, trút xuống hàng trăm quả bom. Trong khoảnh khắc khốc liệt ấy, 13 chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, không kịp nói với nhau lời cuối. Những ước mơ còn dang dở – mái trường, công việc, một đám cưới giản dị – tất cả hóa thành nỗi đau lặng thầm trong lòng người ở lại.

Sau trận bom, đồng đội và người dân lao vào tìm kiếm giữa đất đá và khói bụi. Người bị thương được đưa đi cấp cứu, còn những người đã ngã xuống được đồng đội nâng niu, gom nhặt từng phần thi thể để mai táng. Riêng bà Thông được tìm thấy dưới lớp đất đá, sống sót kỳ diệu như một chứng nhân lịch sử cho sự hy sinh anh dũng của đồng đội mình.

Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Thị Tâm và Cao Ngọc Hòa càng khiến người nghe nghẹn lòng. Họ yêu nhau, đã tính chuyện cưới xin, gia đình hai bên vừa dạm ngõ. Một đám cưới giản dị trong thời chiến đã được hẹn ngày. Nhưng bom đạn đã cướp đi tất cả, để lại lời hẹn ước mãi không thành.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng Truông Bồn hôm nay vẫn là “địa chỉ đỏ” thiêng liêng – nơi hội tụ linh hồn của hàng nghìn anh hùng liệt sĩ thanh niên xung phong. Nơi đây không chỉ là di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng bất tử của một thế hệ thanh niên dám sống, dám hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Những người đã ngã xuống ở Truông Bồn đã hóa thành những đóa hoa bất tử, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình, sống xứng đáng và tiếp nối lý tưởng cao đẹp mà cha anh đã chọn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn