Khúc tráng ca tuổi hai mươi
Có những năm tháng trôi qua để lại vết hằn sâu sắc vào lòng dân tộc, nơi máu và hoa cùng nở rực rỡ — đó là "thời hoa lửa". Hai tiếng ấy mỗi lần vang lên lại khiến lồng ngực em thắt lại, se sắt một nỗi niềm biết ơn xen lẫn nghẹn ngào. Đó là thời đại của những người con tuổi đôi mươi, gác lại bút nghiên, từ biệt mẹ già, nén lại tình yêu đôi lứa để đi vào tâm bão chiến tranh.Em từng khóc khi đọc dòng nhật ký của một người lính trẻ viết trước giờ ra trận
Có những năm tháng trôi qua để lại vết hằn sâu sắc vào lòng dân tộc, nơi máu và hoa cùng nở rực rỡ — đó là "thời hoa lửa". Hai tiếng ấy mỗi lần vang lên lại khiến lồng ngực em thắt lại, se sắt một nỗi niềm biết ơn xen lẫn nghẹn ngào. Đó là thời đại của những người con tuổi đôi mươi, gác lại bút nghiên, từ biệt mẹ già, nén lại tình yêu đôi lứa để đi vào tâm bão chiến tranh.Em từng khóc khi đọc dòng nhật ký của một người lính trẻ viết trước giờ ra trận: "Nếu tôi có ngã xuống, xin đừng khóc, hãy hát cho tôi nghe". Sự hy sinh của họ sao mà bình thản đến đau lòng! Trên những ngọn đồi rực lửa bom napalm, giữa cái chết cận kề, họ vẫn chia nhau ngụm nước xáo bẩn bùn non, nhường nhau chiếc lương khô bẻ nửa. Có những người chị thanh niên xung phong, tay còn nồng mùi đất mịn, tóc còn vương hương bưởi, đã mãi mãi nằm lại dưới dòng sông Thạch Hãn hay ngã ba Đồng Lộc khi thanh xuân vừa chớm nở. Trong chiếc ba lô sờn rách họ để lại, chỉ có một tấm ảnh gia đình hoen ố, một chiếc gương vỡ đôi và lá thư gửi mẹ còn viết dở, mực nhòe vì nước mưa.Họ ngã xuống khi chưa kịp có một cái nắm tay, chưa kịp nhìn thấy ngày đất nước khải hoàn. Máu của họ đã hòa vào lòng đất mẹ, dệt nên sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc hôm nay. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi vết thương trên thân thể người cựu binh khi trái gió trở trời, mỗi nấm mồ liệt sĩ "chưa rõ tên anh" vẫn là vết cắt nhức nhối trong dòng thời gian."Thời hoa lửa" không bao giờ tắt. Nó là ngọn đuốc nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hai chữ "Hòa bình" vốn được đổi bằng xương máu. Đứng dưới bầu trời xanh không còn tiếng bom, em tự hứa sẽ sống trọn vẹn, trách nhiệm hơn, để không hổ thẹn với những linh hồn bất tử đã gửi lại tuổi xuân ở chiến trường.



