Khúc tráng ca tuổi trẻ tại gò Bà Triên (11)
Tiếng Gọi Từ Trái Tim
Mồ hôi, máu và xương thịt hoà trộn trong cái mùi khói súng đậm đặc nơi sa trường, để lại con người ta là khúc ca bi tráng bởi một cuộc chiến tàn bạo mà đau đớn đến nhường ấy. Nắng ấm chiếu lên từng khuôn mặt tuổi trẻ, rộn ràng nhịp đập đầu tim, hò rêu vang dội cho những khát khao ngày mới. Mắt hoà mắt, tim hoà tim và con người lại hoá con người. Tình yêu đôi lứa, tình yêu gia đình, đồng đội, đất nước làm chàng thanh niên không thôi thao thức, cất bước theo tiếng gọi của trái tim, người trở thành giọt nước nhỏ trong hồ chiến sĩ, xếp lại thành kiên, thành giáo, chống chọi với kẻ thù và rồi đánh đổi mình cho nhiều mình của tương lai.
Hàng ngàn người ngã xuống, hàng người tiến lên, như thể chẳng biết đau đớn, chẳng rõ sợ hãi; như con thiêu thân lao vào lửa, và cháy rực rỡ để thắp sáng con đường cho những người lính tiến bước. Tiếng đạn đồng điệu con tim, đôi mắt họ sáng tỏa đến thế, một niềm hy vọng gần như là tín ngưỡng về một chiến thắng không tưởng. Và với những đứa trẻ chỉ mới kịp trưởng thành, chúng ghét đau, ghét máu và ghét cái chết nhưng nhiều hơn cả là ghét chiến tranh - cái ác của nhân loại. Sự tuyệt vọng của thời loạn, dồn ép và vùi lấp những thiếu niên hăng hái trong xiềng xích của lịch sử thời đại, nhưng họ không cam chịu; rồi như cánh chim bồ câu, họ khát vọng tự do, mong cầu được lên tiếng, và nguyện trao trọn cả thanh xuân mình cho tổ quốc.
Là trách nhiệm và hồi bão cao cả và thiêng liêng trên đôi vai của người con quê nhà, bảo vệ lấy cái gốc đất của Hà Đông. Thương ôi, người mẹ lặng lẽ nơi cửa ngõ, chờ đợi một khuôn mặt sao giống đứa con thơ mong móng. Ngày qua ngày năm qua năm, mẹ đợi đến mòn mỏi tê dại, đợi đến ngày chiến thắng gõ cửa ngôi thôn nhà nhỏ bé, đợi về một bức thư tử mệnh. Mẹ bạc cả đầu, mẹ khóc đến chảy cả huyết lệ, đến mù hai mắt. Than trời, con ra đi thật rồi, ở cái tuổi đôi mươi xanh mướt ấy, vùi thây lại nơi trận địa xa xa, bỏ lại hết thảy những duyên nợ trần ai - một mái nhà tranh, một người mẹ tần tảo. Con đi cho nhiều người hơn ở lại, cho mẹ già được an yên, cho quê hương êm ấm, cho tổ quốc thái bình.



