Khúc tráng ca tuổi trẻ tại gò Bà Triên (4)
Có những địa danh không chỉ được định danh bằng tọa độ trên bản đồ, mà còn được khắc ghi bằng nhịp đập của lịch sử. Với mảnh đất Tam Kỳ trung dũng, gò Bà Triên (thuộc khối phố Đoan Trai, phường Tân Thạnh ngày nay) chính là một biểu tượng như thế — nơi lưu giữ "chứng minh thư" về lòng yêu nước của một thế hệ thanh niên anh hùng.
Tiếng Gọi Từ Trái Tim
Vào đêm mùng 5 rạng ngày 6/3/1967, giữa không khí sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gò Bà Triên đã trở thành điểm hội tụ của hơn 400 người con ưu tú đất Hà Đông (vùng tây Tam Kỳ).
Khác với những lễ hội rộn ràng, tiếng gọi Tổ quốc năm ấy không đến từ những loa phóng thanh vang dội hay những khẩu hiệu bóng bẩy. Nó đến từ:
Nỗi đau thắt lòng khi nhìn quê hương, bến nước sông Bàn Thạch bị bom cày đạn xới.
Khát vọng hòa bình cháy bỏng trong từng nếp nghĩ của những chàng trai, cô gái đất Quảng.
Trách nhiệm thiêng liêng mà tuổi trẻ tự đặt lên vai mình trước vận mệnh của giang sơn.
Bước Qua "Cầu Vinh Dự"
Sáng hôm ấy, những chàng trai, cô gái tuổi mười lăm, đôi mươi từ các vùng giải phóng, vùng địch hậu tụ hội về gò Bà Triên với hành trang giản đơn đến lạ kỳ: một chiếc ba lô sờn cũ, đôi dép cao su mòn vẹt, nhưng ánh mắt lại rực cháy một niềm tin sắt đá.
Họ bước qua chiếc “Cầu Vinh dự” — cây cầu tre được dựng tạm bắc qua dòng kênh, biểu tượng của ranh giới giữa sự sống bình thường và lý tưởng chiến đấu. Họ bước qua không phải để tìm kiếm danh vọng cá nhân, mà là bước vào cuộc hành trình bảo vệ sự sống cho dân tộc, gia nhập vào lực lượng vũ trang địa phương và các đơn vị chủ lực, trong đó có những người lính kiên trung của đơn vị Bàn Thạch. Tại gò Bà Triên năm ấy, không có sự chần chừ, không có lời từ chối. Bởi họ hiểu rằng: khi Tổ quốc cần, sự hiện diện của họ chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất.
Khúc Tráng Ca Bất Tử
Từ điểm tựa gò Bà Triên, hàng trăm con người bình dị đã tỏa đi khắp các hướng chiến trường, từ Tam Kỳ, Thăng Bình cho đến những trận đánh ác liệt bảo vệ cửa ngõ Đà Nẵng. Nhiều người trong số họ đã nằm lại nơi đất mẹ Quảng Nam, gửi lại thanh xuân trong lòng đất để đổi lấy màu xanh cho quê hương hôm nay.
"Họ đã sống và chết Giản dị và bình tâm Không ai nhớ mặt đặt tên Nhưng họ đã làm ra Đất Nước" — (Nguyễn Khoa Điềm)
Hôm nay, gò Bà Triên không chỉ là một di tích lịch sử, mà còn là một "khoảng lặng thiêng liêng" giữa lòng thành phố Tam Kỳ hiện đại. Nhắc về nơi này là nhắc về một thời đại hoa lửa, nơi tiếng gọi của non sông đã lay động và rèn giũa nên một thế hệ anh hùng, để hậu thế soi mình và tiếp bước trên hành trình dựng xây đất nước.


