KHÚC TRÁNG CA TUỔI TRẺ TẠI GÒ BÀ TRIỆN
Mỗi tấc đất trên quê hương Việt Nam hôm nay đều thấm đượm máu và hoa, đều mang trong mình một câu chuyện huyền thoại về những người con đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Đối với tuổi trẻ chúng tôi, khi đứng trước Gò Bà Triện – mảnh đất thiêng liêng nơi dải đất Quảng Nam - Đà Nẵng anh hùng, lòng lại dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào và lòng biết ơn vô hạn. Nơi đây, khúc tráng ca của một thời hoa lửa như vẫn còn vang vọng, lay động tâm khảm của biết bao thế hệ hôm nay.
Mảnh đất Đà Nẵng kiên cường trong kháng chiến đã sinh ra những người con trung dũng, và cũng là nơi chứng kiến sự hy sinh thầm lặng, vĩ đại của những người Mẹ Việt Nam anh hùng, những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Gò Bà Triện không chỉ là một địa danh, mốc lịch sử, mà đã trở thành biểu tượng của ý chí sắt đá, của tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Nhìn về quá khứ, chúng tôi nghiêng mình trước những người lính năm xưa – họ gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ giảng đường, những hoài bão cá nhân để đổi lấy màu áo lính. Trong mưa bom bão đạn, nụ cười của họ vẫn rạng rỡ, tinh thần họ vẫn lạc quan vì một lý tưởng duy nhất: giành lại độc lập cho non sông. Sự hy sinh của các anh, các chị nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại tạc vào thế kỷ một dáng đứng hiên ngang, một "khúc tráng ca" bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.
Bên cạnh sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ, làm sao có thể quên được hình bóng của những người Mẹ Việt Nam anh hùng. Các mẹ đã giấu giọt nước mắt vào trong, tiễn hết lớp con này đến lớp con khác ra trận, để rồi mòn mỏi ngóng trông ngày chiến thắng, nhận về những tấm bằng Tổ quốc ghi công. Sự hy sinh của các mẹ là bệ đỡ tinh thần vững chắc, là nguồn sức mạnh vô tận để tuổi trẻ vững bước trên con đường cứu nước.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, Gò Bà Triện đã xanh ngắt một màu của hòa bình và hy vọng. Đứng tại nơi này, mang trong mình niềm tự hào của người con đất Quảng - Đà Nẵng, thuộc đơn vị Bàn Thạch, tuổi trẻ chúng tôi tự hiểu rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là sự tiếp nối báu vật được đánh đổi bằng xương máu của cha anh. Khúc tráng ca năm xưa không mất đi, nó chỉ chuyển hóa thành động lực, thành ngọn lửa rực cháy trong tim thế hệ trẻ hôm nay.
Kế thừa truyền thống học tập và tinh thần xung kích, tuổi trẻ chúng tôi nguyện ra sức rèn luyện, nâng cao tri thức, sống có lý tưởng và hoài bão lớn. Chúng tôi sẽ viết tiếp khúc tráng ca ấy bằng những hành động thiết thực: cống hiến sức trẻ cho cộng đồng, sáng tạo trong lao động, học tập và quyết tâm xây dựng quê hương Đà Nẵng ngày càng giàu đẹp, văn minh. Tự hào về quá khứ, vững bước ở tương lai, tuổi trẻ Bàn Thạch xin nguyện sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước!


