Khúc tráng ca vạch rừng ra trận

Bước vào tuổi 18, 19 (khoảng năm 1967 - 1968), khi đế quốc Mỹ leo thang chiến tranh phá hoại miền Bắc và chiến trường miền Nam vẫy gọi, chàng thanh niên Nguyễn Văn Cự đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất cho Tổ quốc:
Xẻ dọc Trường Sơn: Tạm biệt mái tranh nghèo và những người thân yêu, ông hòa vào dòng người trùng điệp, mang theo ý chí "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh", vượt qua những dốc núi cheo leo của dãy Trường Sơn hùng vĩ.
Gian khổ không lùi bước: Đối mặt với những trận rải thảm bom B-52 chấn động núi rừng, những cơn sốt rét ập đến giữa rừng thiêng nước độc, bước chân người lính trung du vẫn không hề chùn bước.
Ngọn lửa kiên trung nơi tiền tuyến
Giữa chảo lửa của các chiến trường ác liệt, tuổi trẻ của chiến sĩ Nguyễn Văn Cự đã rực sáng như những bông hoa lửa:
Chiến đấu quả cảm: Dưới mưa bom bão đạn, ông và những người đồng đội đã kiên cường bám chốt, giữ vững trận địa, đánh đổi cả mồ hôi và máu để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng.
Nghĩa tình đồng đội: Trong khó khăn tận cùng, tình đồng chí áo vải chia nhau từng vắt cơm, từng ngụm nước suối đã trở thành điểm tựa vững chắc để họ đi qua những năm tháng bi tráng nhất của dân tộc.
"Có những tuổi thanh xuân đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường, và có những thanh xuân hóa thành ngọn lửa bất diệt, thắp sáng mãi bầu trời hòa bình của Tổ quốc hôm nay."
Những cống hiến của chiến sĩ Nguyễn Văn Cự không chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là di sản tinh thần quý báu của vùng đất Đào Xá, Phú Thọ.



