KHÚC TRÁNG CA VỀ MỘT THẾ HỆ ANH HÙNG
Khi nhắc đến cụm từ "Một thời hoa lửa", lòng ta lại bồi hồi nhớ về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ mà oanh liệt.
Khi nhắc đến cụm từ "Một thời hoa lửa", lòng ta lại bồi hồi nhớ về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ mà oanh liệt. Đó là thời kỳ mà cả một thế hệ trẻ đã gác lại bút nghiên, rời xa giảng đường để tiến về phía tuyến đầu. Những "đóa hoa" trong thời lửa đạn không gì khác chính là tâm hồn của những người lính trẻ. Họ ra đi với một tâm thế vô cùng lạc quan. Trong cái dữ dội của bom rơi đạn lạc, ta vẫn thấy hiện lên hình ảnh những chiếc xe không kính và nụ cười "ha ha" đầy ngạo nghễ. Chất "hoa" chính là sự lãng mạn, yêu đời; còn chất "lửa" chính là ý chí chiến đấu quật cường. "Một thời hoa lửa" còn là những khoảng lặng đau thương nhưng đầy tự hào. Đó là mười cô gái ngã xuống ở ngã ba Đồng Lộc, là những chiến sĩ hy sinh khi tuổi đời mới đôi mươi tại Thành cổ Quảng Trị. Máu của các anh, các chị đã thấm vào đất mẹ, để hôm nay những bông hoa hòa bình được nở rộ.
Là một học sinh đang sống trong thời bình, mình hiểu rằng "hoa lửa" không chỉ là quá khứ. Nó là ngọn lửa nhắc nhở chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.



