KHÚC TRÁNG CA VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ SAO VUÔNG TRÊN ĐẤT THÉP CẨM SƠN-HV
KHÚC TRÁNG CA VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ SAO VUÔNG TRÊN ĐẤT THÉP CẨM SƠN
Giữa vùng quê giàu truyền thống cách mạng tại Ấp 1, xã Cẩm Sơn, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang trước đây (mà nay đã trở thành một phần máu thịt của xã Bình Phú, tỉnh Đồng Tháp), có một người phụ nữ đã dành trọn thanh xuân để viết nên bài ca về lòng yêu nước và sự tận hiến. Đó là bà Nguyễn Thị Phượng, người nữ du kích đã trưởng thành từ trong khói lửa, lớn lên từ những năm tháng lịch sử đầy gian lao nhưng vô cùng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Cuộc đời bà không chỉ đơn thuần là một câu chuyện cá nhân, mà là một sự tiếp nối kỳ diệu của những thế hệ anh hùng, nơi lòng yêu nước được nuôi dưỡng và bồi đắp bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước. Chân dung người nữ du kích ấy là hiện thân của ký ức lịch sử, là gạch nối giữa quá khứ oai hùng và hiện tại thanh bình, lan tỏa những giá trị tinh thần bất diệt cho lớp lớp mai sau.
Cội nguồn sức mạnh của bà Nguyễn Thị Phượng bắt đầu từ ngày 15/7/1955, khi bà cất tiếng khóc chào đời giữa lúc quê hương đang oằn mình dưới những dấu tích của bom đạn và sự tàn phá khắc nghiệt của chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, gia đình bà đã trở thành một điểm tựa tinh thần vững chãi, một mắt xích không thể tách rời trong phong trào cách mạng tại địa phương. Người có ảnh hưởng sâu sắc nhất đến tâm hồn và ý chí của bà chính là người mẹ ruột – cụ Phạm Thị Ba, tên thường gọi là cụ Phạm Thị Trĩ. Mẹ bà là người phụ nữ Nam Bộ điển hình, giàu lòng yêu nước, sớm giác ngộ cách mạng và đã trực tiếp dấn thân vào nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy là làm giao liên cho tuyến Sài Gòn – Gia Định suốt từ năm 1966 đến năm 1978. Sự kiên trung, gan dạ, khả năng vượt qua nghịch cảnh và tinh thần sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập dân tộc của người mẹ đã trở thành tấm gương soi chiếu, để lại dấu ấn không bao giờ phai nhạt trong tâm trí người nữ du kích ngay từ những năm tháng đầu đời. Để ghi nhận công lao to lớn ấy, vào ngày 25/7/2014, mẹ của bà đã vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng – một biểu tượng thiêng liêng về người phụ nữ tận hiến trọn đời cho Tổ quốc.
Không chỉ có mẹ ruột là Mẹ Việt Nam Anh hùng, gia tộc bên chồng của bà cũng mang đậm những vết dấu hào hùng của lịch sử. Mẹ chồng của bà là một liệt sĩ đã anh dũng ngã xuống trong cuộc chiến đấu giành độc lập dân tộc. Người anh hai trong gia đình cũng là một cán bộ tập kết ra Hà Nội từ năm 1954, mang theo khát vọng thống nhất của đồng bào miền Nam và bền bỉ cống hiến cho sự nghiệp cách mạng đến tận năm 1978. Những mất mát, hy sinh của những người thân yêu nhất không làm bà Phượng run sợ, mà trái lại, nó càng hun đúc thêm trong lòng bà niềm tự hào và ý thức giữ gìn truyền thống gia đình. Bà lớn lên với một nhân cách sống giản dị, chân thành nhưng mang nặng trách nhiệm đối với cộng đồng và xã hội. Những câu chuyện về quá khứ, về những hầm bí mật ngay dưới mái tranh và sự thầm lặng của những người đi trước đã trở thành hành trang tinh thần vô giá cho bà.
Năm 1971, khi mới bước sang tuổi 16 – cái tuổi đẹp nhất của đời con gái – bà Phượng đã chọn dấn thân vào con đường cách mạng đầy gian khổ. Lúc bấy giờ, căn nhà nhỏ của bà ở xã Cẩm Sơn trở thành nơi nuôi giấu bộ đội, tiếp tế lương thực và là trạm dừng chân bí mật cho cán bộ qua lại địa bàn. Bà theo chân mẹ lo toan từng bữa cơm khê, vá lại từng manh áo sờn cho các chiến sĩ giải phóng, lặng lẽ học cách giữ bí mật tuyệt đối và giữ thái độ bình thản ngay cả khi đối mặt với ánh mắt dò xét đầy thâm độc của kẻ thù. Tuổi thanh xuân của bà trôi qua trong nỗi lo âu thường trực nhưng luôn rực cháy một niềm tin giản dị: "Còn làng quê, còn con người, nhất định cách mạng sẽ thắng lợi".
Đến năm 18 tuổi (năm 1973), bà chính thức gia nhập lực lượng du kích, thực sự khoác lên mình vai trò của người chiến sĩ giữa đời thường. Những đêm hành quân lội ruộng bùn ngập gối, những buổi phục kích âm thầm bên bờ kênh, hay những lần lắng nghe tiếng súng dội về từ phía xa đã khắc sâu vào ký ức không thể nào quên. Nhờ sự nhanh nhẹn, mưu trí và tinh thần trách nhiệm, bà được tổ chức tin tưởng giao trọng trách Xã đội phó, phụ trách đội du kích nữ ở vùng kháng chiến. Dưới sự chỉ huy của bà, những cô gái nông thôn chân lấm tay bùn đã trở thành những nữ chiến sĩ kiên cường, vừa bám trụ sản xuất, vừa bảo vệ vững chắc cơ sở cách mạng ngay giữa vòng vây khốc liệt của quân thù.
Khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt nhất của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, bà Phượng vẫn bền bỉ hoạt động không một phút ngơi nghỉ. Bà tham gia tải đạn, vận chuyển vũ khí và quân trang tiếp sức cho các mũi tiến công đang ngày đêm áp sát Sài Gòn. Những chuyến đi xuyên đêm, những bước chân lặng lẽ băng qua ruộng đồng, kênh rạch dưới làn pháo sáng, dù đôi vai trĩu nặng đạn dược nhưng lòng bà lại nhẹ tênh vì biết rằng ngày độc lập đã ở rất gần. Đó không chỉ là công việc hậu cần, mà là sự hiến dâng thầm lặng của những con người bình dị cho giờ phút thiêng liêng của dân tộc. Sau ngày đại thắng 30/4/1975, bà tiếp tục đem tâm huyết phục vụ quê hương. Năm 1977, bà được bổ nhiệm làm Thư ký Đảng ủy xã Cẩm Sơn, gắn bó với công tác Đảng ở cơ sở cho đến khi tình hình ổn định hoàn toàn.
Ngay cả khi rời nhiệm vụ chuyên trách, bà vẫn không một ngày rời xa phong trào địa phương. Những năm tháng sau hòa bình, bà vẫn bền bỉ cống hiến thông qua các phong trào thi đua yêu nước, vận động quần chúng và xây dựng đời sống văn hóa. Hiện nay, bà Nguyễn Thị Phượng đang tham gia sinh hoạt tại Chi hội phụ nữ và là một đảng viên gương mẫu tại Chi bộ khu phố An Bình 1, phường Long An, tỉnh Tây Ninh. Đi qua bao thăng trầm của lịch sử, người nữ du kích năm xưa vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất kiên trung của người cộng sản, trở thành tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ trong việc gìn giữ truyền thống, sống nghĩa tình và luôn hết lòng vì cộng đồng.
Khi chiêm nghiệm về cuộc đời bà Nguyễn Thị Phượng, tôi thực sự bị lay động bởi sức mạnh của sự tiếp nối truyền thống trong một gia tộc anh hùng. Một người phụ nữ có cả mẹ ruột là Mẹ Việt Nam Anh hùng và mẹ chồng là Liệt sĩ, điều đó cho thấy cái giá của hòa bình hôm nay được đổi bằng sự tận hiến đến cạn kiệt của những người phụ nữ Nam Bộ. Tôi vô cùng khâm phục bà Phượng khi bà dấn thân vào con đường nguy hiểm từ tuổi 16 – lứa tuổi mà lẽ ra phải được bình yên nhất. Hình ảnh bà làm Xã đội phó chỉ huy đội du kích nữ là minh chứng hùng hồn nhất cho bản lĩnh "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh".
Sự dũng cảm của bà trong Chiến dịch Hồ Chí Minh khi tải đạn giữa đêm tối cho thấy một ý chí sắt đá vì độc lập dân tộc. Điều khiến tôi kính trọng hơn cả là sau chiến tranh, bà không chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục làm Thư ký Đảng ủy để xây dựng lại quê hương từ đống đổ nát. Bà không bao giờ ngủ quên trên hào quang quá khứ mà luôn sống trách nhiệm với hiện tại. Cuộc đời bà nhắc nhở chúng ta về đạo lý uống nước nhớ nguồn, về việc gìn giữ những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương. Bà Phượng chính là hiện thân của vẻ đẹp trung hậu, đảm đang, một đóa hoa thép vẫn tỏa hương thơm đức hạnh giữa đời thường. Chân dung của bà mãi là nguồn cảm hứng và là bài học giáo dục sâu sắc cho lớp trẻ về lòng yêu nước và ý chí vươn lên trong mọi hoàn cảnh.



