Khúc Tráng Ca Về Người Kỹ Sư Cầu Đường Sắt: Chân Dung Anh Hùng Lao Động Nguyễn Văn Tràng
Hạ tầng giao thông của đất nước trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước và giai đoạn khôi phục kinh tế sau chiến tranh không chỉ được mở bằng ý chí của những người cầm súng, mà còn được nối liền bằng bàn tay, khối óc và máu xương của lực lượng công nhân ngành giao thông vận tải. Trong số những người thợ kiên cường ấy, Anh hùng Lao động Nguyễn Văn Tràng hiện lên như một biểu tượng lẫy lừng của những người thợ cầu đường sắt, những con người suốt đời bám trụ các trọng điểm lửa đạn để giữ cho những chuyến tàu thông tuyến ngày đêm. Sinh ra tại một vùng quê nghèo miền Bắc giàu truyền thống lao động, từ khi còn là một thanh niên đôi mươi tràn đầy nhiệt huyết, ông hăng hái gia nhập lực lượng thanh niên xung phong rồi chuyển sang biên chế công nhân ngành đường sắt, trực tiếp tham gia khắc phục hậu quả tàn khốc do bom đạn không quân Mỹ gây ra trên các tuyến huyết mạch như tuyến đường sắt Bắc - Nam.
Thời điểm đó, đế quốc Mỹ tập trung không quân đánh phá ác liệt các cầu phà, ga xép, đặc biệt là các trọng điểm cầu Hàm Rồng, cầu Ghềnh, Phủ Lý, Ninh Bình nhằm cắt đứt hoàn toàn mạch máu giao thông quan trọng nhất của hậu phương lớn miền Bắc chi viện cho tiền tuyến. Nhận trọng trách là Đội trưởng đội sửa chữa cầu đường kiêm kỹ sư hiện trường, Nguyễn Văn Tràng luôn là người có mặt sớm nhất tại hiện trường mỗi khi cầu sập, đường ray bị bom tọa độ băm nát. Công việc sửa chữa cầu đường sắt dưới làn đạn pháo và sự rình rập của máy bay địch đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, tư duy kỹ thuật vững vàng và tinh thần thép. Không có thiết bị hiện đại, ông cùng anh em công nhân phải dùng sức người, ròng rọc thủ công, kết hợp với gỗ, sắt thép tận dụng để lao dầm, nắn đường ray, hàn vá những nhịp cầu thủng lỗ chỗ chỉ trong thời gian ngắn ngủi giữa hai đợt oanh tạc của địch.
Có những đêm đông giá rét hoặc những mùa mưa lũ cuồn cuộn nước dâng cao, người ta vẫn thấy Nguyễn Văn Tràng ngâm mình dưới dòng nước xiết để kiểm tra mố cầu, bu lông, trực tiếp chỉ đạo anh em gia cố nền đường trước khi đoàn tàu chở đầy đạn dược, lương thực lăn bánh đi qua. Sự mưu trí, gan góc và tinh thần sáng tạo không ngừng của ông trong việc cải tiến các công cụ lao động đã giúp rút ngắn thời gian thông tuyến xuống mức kỷ lục, bảo đảm an toàn tuyệt đối cho hàng ngàn chuyến tàu vượt qua tọa độ chết. Trong một trận oanh tạc ác liệt vào năm 1968, dù bị thương nhẹ sau một đợt bom dội dập gần chân cầu, ông từ chối về tuyến sau, cắn răng băng bó vết thương để tiếp tục bám trụ chỉ huy anh em hoàn thành nốt nhịp cầu cuối cùng trước khi trời sáng.
Với những cống hiến vĩ đại và tinh thần lao động quả cảm tuyệt vời, Nguyễn Văn Tràng vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lao động. Cuộc đời và công lao hiển hách của ông mãi mãi là một khúc tráng ca bất diệt về ý chí thép của giai cấp công nhân Việt Nam, khắc sâu vào tâm khảm muôn đời của thế hệ mai sau.



