Khúc tráng ca vùng "Mỏ Vẹt"
Năm 1971, chiến trường B2 (Miền Đông Nam Bộ) rực lửa. Giữa cái nắng cháy da của vùng đất Củ Chi, chàng trai trẻ Đoàn Sỹ Lưu, khi ấy mới tròn 19 tuổi, đang giữ chức Đại đội trưởng thuộc C2 d5 Lữ đoàn 24, Quân đoàn 4. Quê hương Yên Mô, Ninh Bình giờ đây chỉ còn là ký ức êm đềm trong những giấc ngủ chập chờn giữa hai trận đánh. Với người lính trẻ, "Mỏ Vẹt" không chỉ là một địa danh trên bản đồ quân sự, mà là nơi thử thách lòng quả cảm và sự hy sinh đến tận cùng.
Đó là một buổi sáng định mệnh. Đúng 9 giờ sáng, khi sương mù vừa tan trên những rặng cây khô khốc, một hồi còi báo động xé toạc không gian yên tĩnh. Kẻ thù bất ngờ mở cuộc càn quét quy mô lớn vào trận địa của đại đội. Đoàn Sỹ Lưu cùng các đồng đội nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Tiếng đạn pháo cày xới mặt đất, khói bụi mịt mù che lấp cả lối đi. Trong làn mưa bom bão đạn ấy, hình ảnh người đại đội trưởng trẻ tuổi với khẩu súng trên tay, quyết liệt chỉ huy đơn vị giữ vững trận địa đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả anh em.
Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ thiếu đi những nỗi đau xé lòng. Trong trận đánh ấy, bốn người đồng đội thân thiết của ông đã ngã xuống ngay trước mắt. Tiếng nổ chát chúa cướp đi hơi thở của những người vừa mới đây thôi còn chia nhau mẩu lương khô, hớp nước suối. Một người khác bị thương nặng, máu nhuộm đỏ cả mảnh áo sờn vai. Nhìn đồng đội nằm xuống, lòng Đoàn Sỹ Lưu thắt lại, nhưng ông không cho phép mình gục ngã. Nỗi đau biến thành sức mạnh, ông tiếp tục hô vang mệnh lệnh, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Sau này, khi chiến tranh lùi xa, ông trở về với cuộc sống đời thường tại Thôn A, xã Yên Mô. Trên ngực áo ông lấp lánh tấm Huy chương Kháng chiến hạng Nhì – minh chứng cho những năm tháng rực lửa ấy. Nhưng với ông, kỷ vật quý giá nhất không phải là huân chương, mà là ký ức về những người đồng đội đã nằm lại chiến trường. Mỗi khi chạm tay vào những kỷ vật cũ, ông lại nhớ về buổi sáng 9 giờ tại Mỏ Vẹt, về lời hứa sẽ sống tiếp phần đời của những người đã khuất. Thông điệp ông luôn nhắn nhủ con cháu hôm nay thật giản dị mà sâu sắc: hãy noi theo bước chân cha ông, tiếp bước sự nghiệp xây dựng quê hương, bởi hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của cả một thế hệ "hoa lửa".



