Mẹ Việt Nam Anh hùng

Khúc tráng ca vút lên từ năm lần khóc thầm nơi cao nguyên lộng gió

Giữa cái lạnh bảng lảng khói sương của vùng đất cao nguyên Xuân Trường (Đà Lạt), ngôi nhà của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nhất từ lâu đã trở thành một "địa chỉ đỏ" của lòng yêu nước. Sinh ra và lớn lên trong giai đoạn đất nước sục sôi bom đạn, mẹ Nhất cũng như bao người phụ nữ Việt Nam bình dị khác, chỉ mong ước một mái nhà tranh, một cuộc đời bình yên bên gia đình. Thế nhưng, khi lý tưởng độc lập dân tộc vang lên, mẹ đã lựa chọn đặt tình yêu Tổ quốc lên trên hạnh phúc cá nhân.Cuộc đời mẹ Nhất là một hành trình dài của 5 lần tiễn biệt thầm lặng. Cứ mỗi khi một đứa con khôn lớn, ý thức được nỗi đau non sông bị chia cắt, các anh lại đến bên mẹ xin được mặc áo lính ra trận. Lòng người mẹ nào chẳng xót, chẳng lo, mẹ biết rõ phía trước các con là hòn tên mũi đạn, là lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng chưa một lần mẹ giữ các con lại cho riêng mình. Cứ mỗi lần tiễn một người con dứt áo ra đi, mẹ lại lén trốn vào sau gian bếp củi, bám tay vào vách đất mà khóc thầm lặng lẽ. Mẹ giấu những giọt nước mắt ấy vào bóng tối, để khi bước ra trước hiên nhà, các con chỉ nhìn thấy nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy niềm tin của mẹ gửi gắm theo từng bước chân hành quân.

Lâm Đồng04/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cái lạnh bảng lảng khói sương của vùng đất cao nguyên Xuân Trường (Đà Lạt), ngôi nhà của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nhất từ lâu đã trở thành một "địa chỉ đỏ" của lòng yêu nước. Sinh ra và lớn lên trong giai đoạn đất nước sục sôi bom đạn, mẹ Nhất cũng như bao người phụ nữ Việt Nam bình dị khác, chỉ mong ước một mái nhà tranh, một cuộc đời bình yên bên gia đình. Thế nhưng, khi lý tưởng độc lập dân tộc vang lên, mẹ đã lựa chọn đặt tình yêu Tổ quốc lên trên hạnh phúc cá nhân.

Cuộc đời mẹ Nhất là một hành trình dài của 5 lần tiễn biệt thầm lặng. Cứ mỗi khi một đứa con khôn lớn, ý thức được nỗi đau non sông bị chia cắt, các anh lại đến bên mẹ xin được mặc áo lính ra trận. Lòng người mẹ nào chẳng xót, chẳng lo, mẹ biết rõ phía trước các con là hòn tên mũi đạn, là lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng chưa một lần mẹ giữ các con lại cho riêng mình. Cứ mỗi lần tiễn một người con dứt áo ra đi, mẹ lại lén trốn vào sau gian bếp củi, bám tay vào vách đất mà khóc thầm lặng lẽ. Mẹ giấu những giọt nước mắt ấy vào bóng tối, để khi bước ra trước hiên nhà, các con chỉ nhìn thấy nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy niềm tin của mẹ gửi gắm theo từng bước chân hành quân.

Chiến tranh tàn khốc đã liên tiếp dội những gáo nước lạnh buốt vào lòng người mẹ già. Những lá thư báo tử đỏ chót lần lượt gửi về cao nguyên. Người con trai này ngã xuống ở chiến trường này, đứa con khác lại mãi mãi nằm lại ở mảnh đất khác. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, nhưng nó không làm mẹ gục ngã. Trái lại, mẹ biến đau thương thành hành động, tiếp tục biến ngôi nhà mình thành cơ sở nuôi giấu cán bộ kiên trung, bảo vệ các chiến sĩ cách mạng như chính con đẻ của mình.

Tổng cộng, mẹ Nhất đã hiến dâng 3 người con trai ruột, 1 người con rể và 1 người con nuôi cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Những giọt nước mắt khóc thầm năm xưa của mẹ không hề uổng phí, chúng đã thấm sâu vào lòng đất mẹ cao nguyên, nuôi dưỡng nên ngọn lửa tự hào và lòng biết ơn sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về một thế hệ cha anh đã "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc tráng ca vút lên từ năm lần khóc thầm nơi cao nguyên lộng gió | Câu chuyện thời hoa lửa