Bài viết

KHÚC TRỰC PHÒNG KHÔNG GIỮ BẦU TRỜI

Câu chuyện về một kíp pháo cao xạ trẻ tuổi trong những đêm Hà Nội rực lửa, kiên cường bám trận địa để bảo vệ bầu trời Thủ đô.

Đắk Lắk28/04/2026Pham Kim Ngân 8A5 (Trường THCS Ngô Quyền - Cư Bao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng 12 năm 1972, Hà Nội không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn là cuộc chiến giành giật từng khoảng trời. Trong các trận địa pháo cao xạ quanh thành phố, những người lính trẻ luôn trong tư thế sẵn sàng.

Lê Văn Thành khi ấy mới hai mươi bảy tuổi, là khẩu đội trưởng pháo cao xạ. Trận địa của anh đặt ở một khu vực ngoại thành, nơi có thể quan sát rõ bầu trời mỗi khi máy bay Mỹ xuất hiện.

Mỗi đêm, khi còi báo động vang lên, cả khẩu đội lập tức vào vị trí. Đèn chỉ huy bật sáng đỏ, từng khẩu pháo xoay nòng hướng lên bầu trời đen đặc. Tiếng máy bay gầm rú từ xa ngày một gần.

“Chuẩn bị… mục tiêu vào hướng!” – mệnh lệnh vang lên ngắn gọn nhưng dứt khoát.

Những loạt pháo đầu tiên xé toang màn đêm. Ánh lửa lóe sáng trên bầu trời, tiếng nổ dội xuống mặt đất rung chuyển. Có lúc máy bay đối phương bay rất thấp, khiến mọi người cảm nhận rõ sức nóng của trận chiến.

Có những đêm kéo dài hàng giờ không nghỉ. Tay ai cũng mỏi, mắt ai cũng cay vì khói pháo, nhưng không ai rời vị trí. Thành hiểu rằng chỉ cần chậm một nhịp, thành phố phía sau sẽ phải trả giá.

Một lần, sau một trận đánh căng thẳng, khẩu đội im lặng nhìn lên bầu trời đã tạm yên. Không ai nói gì, chỉ có tiếng thở gấp và ánh mắt nhìn nhau đầy mệt mỏi nhưng kiên định.

Thành từng nói:
“Chúng tôi không nhìn thấy hết bầu trời, nhưng chúng tôi biết mình đang giữ nó.”

Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường. Nhưng mỗi khi nghe tiếng máy bay dân dụng trên bầu trời, ông lại dừng lại một chút, như nhớ về những đêm không ngủ bên khẩu pháo cao xạ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRỰC PHÒNG KHÔNG GIỮ BẦU TRỜI | Câu chuyện thời hoa lửa