Khúc vĩ cầm dưới gầm pháo cao xạ
Giữa trận địa pháo cao xạ hừng hực lửa đạn ở cửa ngõ Hải Phòng, Tùng luôn mang theo một báu vật: chiếc đàn vĩ cầm cũ của cha để lại. Mỗi khi dứt tiếng còi báo động, khi nòng pháo còn nóng hổi và khói súng chưa kịp tan, Tùng lại ngồi lên bệ pháo, kéo lên những giai điệu da diết của quê hương. Vân – cô y tá của tiểu đoàn, người luôn có mặt để băng bó cho các chiến sĩ – thường chọn một góc khuất dưới hầm pháo để ngồi nghe. Cô mê tiếng đàn của Tùng, nó giúp cô quên đi tiếng gầm rú kinh hoàng của máy bay B-52.
Một tối trời trong, Tùng ghé tai Vân nói nhỏ: "Hòa bình rồi, anh sẽ kéo đàn cho em nghe giữa Nhà hát lớn, không có tiếng bom, chỉ có hoa hồng thôi." Vân mỉm cười, gửi vào tay anh một chiếc ruột tượng đựng đầy gạo rang làm lương khô. Nhưng lời hẹn ấy đã mãi mãi dở dang trong trận rải thảm cuối năm 1972. Trận địa trúng bom, Tùng hy sinh khi tay vẫn ôm chặt cây đàn đã vỡ nát một nửa. Ngày đất nước thống nhất, Vân một mình đứng trước sảnh Nhà hát lớn thành phố. Giữa tiếng loa phát thanh reo hò mừng chiến thắng, cô nhắm mắt lại, và trong thâm tâm cô, tiếng vĩ cầm của Tùng năm ấy lại vang lên, kiêu hùng và bất tử.



