Khúc vĩ cầm dưới làn mưa đạn thành cổ (Bình Định, 1972)
Giữa trận chiến thành cổ Hoài Nhơn đổ nát, gạch đá ngổn ngang và sực nồng mùi thuốc súng, anh Chính lượm được một cây đàn violin bị cháy sém một nửa bên hông từ một ngôi nhà đổ. Chiều hôm đó, khi tiếng súng tạm ngưng, anh ngồi trên một bức tường sập, kéo lên bản nhạc "Câu hò bên bến Hiền Lương". Tiếng đàn violin réo rắt, da diết vang lên giữa hai chiến tuyến, khiến cả quân ta và quân địch ở phía bên kia cũng sững sờ im lặng lắng nghe. Khúc vĩ cầm ấy như một thông điệp hòa bình thiêng liêng, khẳng định cái đẹp và khát vọng sống không bao giờ chết dưới làn bom đạn.



