KHÚC VĨ CẦM TRÊN NỀN ĐẤT THÀNH CỔ SẠM KHÓI
KHÚC VĨ CẦM TRÊN NỀN ĐẤT THÀNH CỔ SẠM KHÓI
Anh chiến sĩ trinh sát tên là Lâm vốn là một sinh viên nhạc viện trước khi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trong chiếc ba lô hành quân nặng trĩu tăng võng và súng đạn, anh lúc nào cũng nâng niu cây đàn vĩ cầm thân yêu của mình như một báu vật đời lính.
Sau một trận đánh ác liệt giữ vững trận địa, khi mặt đất thành cổ còn khét lẹt mùi thuốc súng và khói bom chưa tan hết, Lâm đã đứng lên bên bờ chiến hào đổ nát, tựa cằm kéo lên bản nhạc "Giai điệu Tổ quốc". Tiếng vĩ cầm trong trẻo, da diết vút lên giữa không gian lặng ngắt, len lỏi vào từng hầm hào, sưởi ấm trái tim sạm mùi khói đạn của đồng đội. Tiếng đàn như một lời khẳng định: bom đạn kẻ thù có thể tàn phá sắt thép, nhưng không bao giờ dập tắt được tình yêu cuộc sống và khát vọng hòa bình của tuổi trẻ.


