Bài viết

KHÚC VĨ ĐỘ TRÊN CÁNH PHONG LAN

Bắc Ninh10/04/2026Ngô Hà My - THPT Tiên Du số 1 (THPT Tiên Du số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC VĨ ĐỘ TRÊN CÁNH PHONG LAN

(Tác giả : Ngô Hà My - THPT Tiên Du số 1)

Trời Quảng Trị mùa hạ năm 1972 khét lẹt mùi thuốc súng và tàn tro. Trên mảnh đất mà người ta bảo “đá cũng phải mềm” ấy, có một tiểu đội thông tin đang bám trụ trong căn hầm chữ A chật hẹp, nơi hơi nóng hầm hập phả ra từ lòng đất đỏ.Giữa những thanh niên mười chín, đôi mươi ấy, Thành và Hà là hai người bạn đồng hương, cũng là hai tâm hồn đang thầm lặng hướng về nhau qua những bức thư viết vội trên mặt sau của giấy bao xi măng.

Thành là một chàng trai Hà Nội hào hoa, mang theo cây sáo trúc vào chiến trường như mang theo cả linh hồn của phố phái. Còn Hà, cô gái thanh niên xung phong có đôi mắt sáng như sao trời, phụ trách tiếp tế lương thực cho chốt. Mỗi lần gặp nhau giữa hai trận pháo, họ chẳng nói được nhiều, chỉ kịp trao nhau cái nhìn tin cậy và một nắm lá bép hay củ sắn lùi còn nóng hổi khói bếp hoàng cầm.

Một chiều nọ, sau trận pháo kích dữ dội khiến tán cây đại ngàn xơ xác, Thành tìm thấy một nhành phong lan rừng bị mảnh bom phạt ngang, cánh hoa tím nhạt run rẩy trong gió. Anh đem nó về, treo lơ lửng nơi cửa hầm ẩm thấp. Anh khẽ nói với Hà: "Hà này, khi nào hết giặc, anh sẽ đưa em đi xem rừng phong lan nở trắng cả đại ngàn, không phải nhành lan mồ côi này đâu." Hà cười, nụ cười hiền hậu giữa khuôn mặt lấm lem bùn đất: "Anh hứa đấy nhé! Lúc đó không được nuốt lời đâu, anh lính nghệ sĩ."

Đêm đó, vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên rặng Trường Sơn như một nhát chém vào bóng tối. Tiếng pháo tạm ngưng,chỉ còn tiếng dế mèn nỉ non trong các hố bom. Thành rút cây sáo trúc ra, thổi một bản nhạc quê hương. Giai điệu vút lên,thanh thoát và trong trẻo, len lỏi qua những công sự, chạm vào trái tim những người lính đang thao thức vì nhớ mẹ, nhớ quê. Hà ngồi phía bên kia con suối, nghe tiếng sáo mà lòng rưng rưng. Cô lấy trong túi áo ra chiếc khăn tay thêu đôi chim bồ câu, món quà cô định tặng Thành vào ngày sinh nhật anh sắp tới. Cô thầm ước, giá như thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, khi mùi cỏ cháy bị lấn át bởi mùi hương thầm của rừng già.

Nhưng chiến tranh không có chỗ cho những ước mơ dài lâu. Sáng hôm sau, địch mở cuộc tấn công quy mô lớn vào cao điểm. Tiếng gầm rú của máy bay phản lực xé nát bầu trời, bom tọa độ cày xới từng tấc đất. Thành và tiểu đội thông tin phải giữ vững đường dây liên lạc bằng mọi giá, bởi đó là mạch máu của cả chiến dịch.

"Báo cáo! Đường dây phía Đông bị đứt! Tôi xin phép đi nối dây!" - Tiếng Thành dõng dạc giữa tiếng nổ chát chúa. Anh băng mình ra khỏi hầm, chạy như một mũi tên giữa làn mưa đạn mịt mù. Tay cầm cuộn dây đồng, mắt rực lửa quyết tâm,anh không màng đến những mảnh kim loại găm vào không khí xung quanh. Ở phía cung đường bên kia, Hà đang cùng đồng đội vận chuyển đạn lên chốt. Cô thót tim khi thấy bóng dáng quen thuộc đang nhào lộn giữa những cột khói đen kịt.

Một tiếng nổ lớn vang lên ngay cạnh chân Thành. Anh ngã xuống, máu thấm đỏ vạt áo màu lá mạ vốn đã bạc màu vì sương gió. Nhưng đôi tay anh không buông rời, vẫn siết chặt hai đầu dây đồng. Trong giây phút cận kề cái chết, khi đôi mắt bắt đầu mờ đi, Thành dùng hơi sức cuối cùng cắn chặt vỏ dây, nối hai đầu kim loại bằng chính cơ thể mình để dòng điện thông tin được thông suốt. Tín hiệu lệnh truyền đi, pháo ta gầm vang áp đảo quân thù.

Khi quân ta phản công đẩy lùi được đợt sóng dữ, Hà chạy nhào tới phía Thành. Anh nằm đó, thanh thản như đang ngủ giữa thảm cỏ cháy dở. Nhành phong lan anh tặng cô sáng nay vẫn còn giắt trong túi áo ngực của cô, giờ đã thấm đẫm màu máu đỏ tươi của người chiến sĩ. Hà không khóc thành tiếng. Nước mắt cô chảy ngược vào trong, mặn đắng và kiêu hãnh.Cô lấy chiếc khăn thêu ra, nhẹ nhàng lau đi những vệt bùn trên khuôn mặt người yêu, người chiến hữu.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã thanh bình, bà Hà trở lại chiến trường xưa với mái tóc đã pha sương. Giữa nghĩa trang liệt sĩ mênh mông, bà đặt một nhành phong lan trắng tinh khôi lên mộ Thành. Gió Trường Sơn thổi lồng lộng, mang theo mùi hương của rừng già và cả tiếng sáo trúc mơ hồ vọng về từ miền ký ức.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng "thời hoa lửa" ấy vẫn mãi là một khúc ca bi tráng. Những người như Thành và Hà đã gửi lại tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình vào lòng đất mẹ, để những cánh đồng hôm nay xanh ngắt màu hòa bình. Họ không chết, họ chỉ hóa thân vào mây trời, vào cỏ cây, và vào niềm kiêu hãnh trường tồn của một dân. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn