Bài viết

KHÚC VĨ THANH BÊN CỔNG DINH ĐỘC LẬP

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC VĨ THANH BÊN CỔNG DINH ĐỘC LẬP

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Trung Thành (Cựu chiến binh Sư đoàn 10, Quân đoàn 3)

"Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, cánh cổng sắt của Dinh Độc Lập bị húc đổ, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ ngụy quyền Sài Gòn, giang sơn thu về một mối. Trong làn sóng người đổ dồn về thềm dinh thự để ăn mừng chiến thắng, tôi – một người lính bộ binh vừa trải qua những trận đánh ác liệt từ Tây Nguyên vào – lại chọn cách ngồi lặng lẽ bên một gốc cây cổ thụ trong sân dinh.

Tôi đặt khẩu súng AK còn khét mùi thuốc súng sang một bên, tháo chiếc mũ cối loang lổ vết bùn đất bám đầy. Xung quanh tôi, tiếng hò reo vang dội, tiếng động cơ xe tăng, tiếng cười khóc của đồng đội hòa thành một thứ âm thanh vô cùng choáng ngợp. Nhưng trong tâm trí tôi lúc ấy lại hiện lên khuôn mặt của những người đồng đội thân thương đã ngã xuống dọc đường hành quân: thằng Bình bị dính mìn ở Buôn Ma Thuột, anh Lâm hy sinh ở cửa ngõ Tân Sơn Nhất...

Tôi móc từ trong túi áo ngực ra một mẩu thuốc lá bẹp dúm, châm lửa hút một hơi dài. Làn khói thuốc trắng bay vắt vẻo qua những tán lá xanh, bay lên bầu trời trong xanh của ngày hòa bình đầu tiên. Tôi thầm thì nói nhỏ vào khoảng không: 'Các bạn ơi, đất nước độc lập rồi, chúng ta thắng rồi. Các bạn yên nghỉ được rồi...'.

Khúc vĩ thanh của ngày chiến thắng trong tôi không phải là những lời tuyên ngôn rầm rộ, mà là một khoảng lặng thiêng liêng để tưởng nhớ những người đã ngã xuống. Blood và hoa của thời hoa lửa ấy đã lót đường cho vạn nụ cười ngày hôm nay. Chúng tôi, những người may mắn sống sót, mang theo trên vai trọng trách sống tiếp cả phần đời của những người đồng đội anh hùng đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn