Khúc Vĩ Thanh Bên Dòng Côn Giang
Giữa những ngày giáp Tết Mậu Thân 1968, khi cả chiến trường miền Nam đang sục sôi khí thế tiến công, người chiến sĩ ấy đã ngã xuống khi thanh xuân vừa tròn 26 tuổi. Câu chuyện về Bùi Công Minh không chỉ là bản hùng ca về lòng quả cảm, mà còn là nỗi nhớ khắc khoải gửi lại mảnh đất An Nhơn, Bình Định – nơi anh đã hòa xương máu vào lòng đất mẹ để dệt nên hình hài Tổ quốc.
Năm 1968, dải đất miền Trung nắng cháy thịt da trở thành túi bom, túi đạn. Bùi Công Minh, chàng trai sinh năm 1942, mang theo hoài bão của tuổi trẻ và tình yêu quê hương lên đường chiến đấu. Ở cái tuổi 26, tuổi đẹp nhất của đời người, anh không chọn bình yên mà chọn dấn thân vào nơi mũi tên hòn đạn.Ngày 24 tháng 1 năm 1968 – chỉ ít ngày trước khi tiếng súng Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân vang rền khắp các đô thị miền Nam – Bùi Công Minh đã anh dũng hy sinh. Trong một trận đánh ác liệt tại cửa ngõ An Nhơn, giữa tiếng gầm rú của máy bay và đạn pháo cày xới, anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ đơn vị, bảo vệ niềm tin về một ngày mai độc lập.Anh nằm lại với đất Bình Định, nơi dòng sông Côn hiền hòa vẫn chảy, nơi những tháp Chàm cổ kính đứng soi mình. Sự hy sinh của anh là một nốt nhạc trầm hùng trong bản giao hưởng của thế hệ "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", những người đã lấy máu mình tô thắm màu cờ, để "Thời hoa lửa" mãi là ký ức không bao giờ phai nhạt trong lòng dân tộc.Nhân chứng kể lạiCâu chuyện được ghi chép và lưu giữ qua lời kể cảm động của người đồng đội cũ, người đã cùng anh đi qua những năm tháng gian khổ nhất:Họ và tên nhân chứng: Nguyễn Văn Hùng (Cựu chiến binh đơn vị K10)Năm sinh: 1945Địa chỉ: Phường Bình Định, Thị xã An Nhơn, Tỉnh Bình Định."Minh hiền lành nhưng lúc ra trận thì lỳ lợm lắm. Ngày ấy, trước khi đi, nó còn cười bảo: 'Đánh xong trận này, anh em mình về ăn Tết thật to'. Vậy mà..." – Lời nhân chứng.



