Thân nhân liệt sĩ, người có công

Khúc Vĩ Thanh Bên Dòng Sông Mãnh liệt

Khúc Vĩ Thanh Bên Dòng Sông Mãnh liệt

Vĩnh Long03/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Vĩ Thanh Bên Dòng Sông Mãnh liệt

Mùa xuân năm 1948, giữa cái nôi cách mạng Giồng Trôm, cô bé Trịnh Thị Lùng cất tiếng khóc chào đời. Lớn lên giữa hương cau, vị dừa và cả tiếng bom gầm rú của kẻ thù, người con gái ấy mang vẹn nguyên cái nét duyên dáng, kiên cường của người phụ nữ xứ dừa. Tuổi thanh xuân của Lùng đẹp như một đóa hoa hàm tiếu, và đóa hoa ấy đã sớm tìm được bến đỗ cuộc đời bên người chiến sĩ giải phóng quân — người con trai cùng quê hiền lành, mang trái tim nồng nàn tình yêu đôi lứa hòa quyện với tình yêu Tổ quốc.

Hạnh phúc chẳng tày gang, khi màu áo cưới chưa phai mùi mực mới, tiếng súng chiến trường viễn chinh lại thúc giục. Ngày tiễn chồng ra trận bên dòng sông Giồng Trôm lộng gió, người vợ trẻ Trịnh Thị Lùng giấu giọt nước mắt vào trong, ghì chặt tay chồng mà hẹn ước ngày chiến thắng. Anh đi vào nơi hòn tên mũi đạn, còn chị ở lại hậu phương, vừa tăng gia sản xuất, vừa làm giao liên, chở che cho cán bộ nằm vùng dưới những tán dừa xanh.

Thế nhưng, chiến tranh chưa bao giờ có lòng trắc ẩn. Vào một ngày mưa giông bão bùng, giấy báo tử gửi về, mang theo hung tin người chồng thân yêu đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường xa xôi. Đất trời dưới chân người cựu nữ giao liên như sụp đổ. Đêm ấy, bên ngọn đèn dầu hắt hiu nơi căn buồng trống, chị Lùng đã khóc cạn dòng lệ thanh xuân. Chiếc áo sờn vai của chồng, những phong thư nhuốm màu khói súng trở thành kỷ vật thiêng liêng duy nhất còn sót lại của một mối tình thời hoa lửa.

Hòa bình lập lại, những vết thương trên da thịt người lính có thể lành, nhưng vết thương trong lòng người vợ liệt sĩ thì vẫn âm ỉ chảy máu theo thời gian. Mang danh phận "Vợ Liệt sĩ", mẹ Trịnh Thị Lùng chọn cách ở vậy, thờ chồng, nuôi con, giữ trọn lời thề thủy chung son sắt với người đã khuất. Mẹ không bước thêm bước nữa, bởi trái tim mẹ đã gửi lại chiến trường cùng anh từ dạo ấy. Mẹ cống hiến những năm tháng còn lại của cuộc đời để xây dựng lại quê hương Giồng Trôm đổ nát, biến những hố bom xưa thành những vườn dừa xanh mướt mát.

Mỗi năm, cứ đến ngày 18 tháng 2, vào dịp sinh nhật mình, mẹ Lùng không mong cầu quà cáp, lụa là. Khói hương nghi ngút trên bàn thờ liệt sĩ chính là sợi dây vô hình kết nối mẹ với người thương ở thế giới bên kia. Nhìn ngắm quê hương Giồng Trôm ngày một thay da đổi thịt, mẹ mỉm cười trong nước mắt, biết rằng sự hy sinh của chồng mình và tuổi xuân lặng lẽ của chính mẹ đã góp phần dệt nên màu xanh thanh bình cho đất nước hôm nay.

Câu chuyện của mẹ Trịnh Thị Lùng không phải là những chiến công lẫy lừng trên mặt trận, nhưng đó là một tượng đài bằng lòng thủy chung và sự hy sinh thầm lặng. Người phụ nữ Giồng Trôm ấy đã đi qua thời hoa lửa bằng một tình yêu vĩ đại, biến nỗi đau mất mát thành sức sống kiên cường, tỏa hương thơm ngát cho đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn