Khúc Vĩ Thanh Bên Dòng Sông Thạch Hãn
Khúc Vĩ Thanh Bên Dòng Sông Thạch Hãn
Người cựu binh chèo đò và lời thề với đồng đội Lê Bá Dương
Để khép lại chuỗi câu chuyện tham gia cuộc thi "Cuộc chiến thời hoa lửa", tôi không kể về một người đã ngã xuống trong chiến tranh, mà muốn kể về một người lính trở về từ cõi chết, dùng cả phần đời còn lại để thực hiện lời thề với những người đã khuất: Anh hùng, nhà báo, cựu chiến binh Lê Bá Dương.
Anh Lê Bá Dương nhập ngũ năm 15 tuổi, trực tiếp chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị khốc liệt năm 1968. Anh chính là người lính năm xưa đã cùng đồng đội vượt sông Thạch Hãn dưới làn mưa bom bão đạn để vào tiếp ứng cho Thành cổ. Sau chiến tranh, may mắn sống sót trở về nhưng tâm hồn anh luôn gửi lại nơi bến sông, nơi hàng vạn đồng đội của anh đã nằm lại dưới lòng sông lạnh ngắt. Cống hiến lớn nhất của cuộc đời anh Lê Bá Dương chính là sau ngày hòa bình, anh đã khởi xướng phong trào thả hoa đăng trên dòng sông Thạch Hãn vào ngày rằm tháng Bảy hằng năm để tri ân các anh hùng liệt sĩ. Anh cũng là tác giả của bốn câu thơ nghẹn ngào đã khắc sâu vào tâm khảm người Việt Nam: "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm / Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Hành động viết thơ, chèo đò thả hoa và đi tìm đồng đội suốt hàng chục năm trời của bác Lê Bá Dương là một loại cống hiến đặc biệt – cống hiến về lòng thủy chung, gìn giữ đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" cho thế hệ mai sau. Khi viết về bác, tôi nhận ra "cuộc chiến thời hoa lửa" không kết thúc khi tiếng súng ngừng bắn; nó vẫn tiếp diễn trong cuộc đấu tranh giữ gìn ký ức, nhắc nhở những người trẻ hôm nay rằng mỗi mét đất, mỗi dòng sông chúng ta đang đi qua đều thấm đượm máu xương của một thế hệ thanh niên kiên cường.



