Khúc Vĩ Thanh Bên Đồng Xanh Thanh Đông
Khúc Vĩ Thanh Bên Đồng Xanh Thanh Đông
Khúc Vĩ Thanh Bên Đồng Xanh Thanh Đông
Có những người đi qua cuộc chiến, dẫu không nằm lại nơi chiến trường, nhưng một phần hình hài và sức trẻ của họ đã vĩnh viễn hóa thành đất đá, thành cỏ cây cho ngày hòa bình nở hoa. Ông, người chiến sĩ năm ấy – Trần Văn Be.
Sinh ra vào một ngày mưa ngâu tháng 8 năm 1949, tuổi thơ của cậu bé Be gắn liền với tiếng hò kéo lưới và những bờ kênh xanh mướt của vùng đất Thanh Đông. Thế nhưng, những năm tháng niên thiếu êm đềm ấy sớm bị xé toạc bởi tiếng bom gầm đạn rú. Chứng kiến quê hương bị tàn phá, lòng căm thù giặc và khát vọng tự do đã thôi thúc chàng trai trẻ Trần Văn Be lên đường nhập ngũ khi tuổi đời vừa chớm đôi mươi.
Thời hoa lửa ấy, ông bước vào trận tuyến với tất cả sự nhiệt huyết và sự can trường của một người con Nam Bộ. Thanh Đông tiễn ông đi bằng nắm đất quê hương, và ông mang theo nó qua khắp các chiến trường gian khổ. Những đêm dài vác súng hành quân qua sình lầy, những trận chống càn khốc liệt dưới làn mưa bom, ông và các đồng đội đã chiến đấu không một chút mưu cầu hạnh phúc riêng tư. Trong một trận đánh ác liệt, mảnh đạn găm vào da thịt đã khiến ông ngã xuống, nhưng ý chí kiên cường thì chưa một lần khuất phục.
Chiến tranh lùi xa, ông trở về với quê hương Thanh Đông thân yêu nhưng mang trên mình những thương tổn nặng nề, với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%. Những vết thương cũ cựa mình đau nhức nhối mỗi khi trời trở gió, đôi tay đôi chân không còn dẻo dai như thuở thanh xuân, nhưng người thương binh ấy chưa bao giờ chọn cách đầu hàng số phận. Ông lội ruộng, tăng gia sản xuất, tiếp tục cống hiến sức lực còn lại để dựng xây quê hương trên mảnh đất từng bị bom cày đạn xới.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông Trần Văn Be vẫn sống một cuộc đời lặng lẽ, dung dị bên những người thân yêu tại Thanh Đông. Mái tóc đã bạc màu thời gian, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt kiên nghị, nhưng mỗi khi kể về thời hoa lửa, ánh mắt ông lại sáng bừng lên thứ ánh sáng của một thời oanh liệt. Sức khỏe có thể suy giảm theo năm tháng, nhưng ngọn lửa kiên trung, bất khuất trong trái tim người lính cụ Hồ thì vẫn vẹn nguyên, cháy mãi như một biểu tượng đẹp cho các thế hệ mai sau noi theo



