Bài viết

Khúc Vĩ Thanh Bên Hàng Tre Ngà

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Vĩ Thanh Bên Hàng Tre Ngà

Nhân chứng kể: Trần Văn Đại (Cựu chiến binh Sư đoàn 312, Đại đội trưởng mũi tiến công Dinh Độc Lập)

"Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi chiếc xe tăng 390 húc đổ cánh cổng sắt Dinh Độc Lập, tôi cùng các chiến sĩ bộ binh Đại đội 3 lao lên bậc thềm tòa nhà, chứng kiến thời khắc nội các chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Cả thành phố Sài Gòn vỡ òa trong biển cờ hoa rực rỡ, tiếng hò reo, tiếng khóc nấc đan xen tạo nên một bầu không khí náo nức chưa từng có trong lịch sử dân tộc. Hòa bình đã về thật rồi, một hòa bình vẹn tròn, thống nhất sau ba mươi năm chia cắt đẫm máu xương.

Chiều hôm đó, khi tiếng súng đạn đã hoàn toàn im bặt, tôi xin phép đơn vị đi bộ ra bãi cỏ phía sau khuôn viên Dinh, nơi có một hàng tre ngà vàng óng đang đung đưa nhẹ nhàng trước gió hướng biển. Tôi ngồi bệt xuống thảm cỏ xanh mướt, tháo chiếc mũ cối dính đầy bụi đường chiến dịch đặt sang bên cạnh, lặng lẽ lôi từ trong túi áo ra khẩu súng ngắn K54 còn khét mùi thuốc súng. Tôi ngắm nhìn hàng tre ngà, nghe tiếng lá xào xạc rụng xuống vai áo sờn, nước mắt đột nhiên chảy tràn lan dài trên gò má chằng chịt sẹo chiến trường.

Tôi khóc không phải vì đau đớn, mà vì một sự trống trải, một nỗi nhớ thương đồng đội da diết ập về thắt quặn lồng ngực. Mới ngày hôm qua thôi, ở cửa ngõ cầu Bông, thằng Lâm, thằng Tiến, chị Hòa... những người đồng chí kề vai sát cánh cùng tôi suốt vạn dặm Trường Sơn vẫn còn cười cười nói nói, hẹn ước ngày chiến thắng sẽ cùng nhau đi dạo phố Sài Gòn. Vậy mà giờ đây, khi hòa bình mở ra rực rỡ, họ đã mãi mãi nằm lại bên bờ chiến hào, không kịp trông thấy tà áo dài tung bay dưới nắng xuân khải hoàn. Khúc vĩ thanh bên hàng tre ngà chiều 30 tháng 4 ấy là một khoảng lặng thiêng liêng nhất đời tôi, nhắc nhở tôi và thế hệ mai sau hiểu rằng: cái giá của hòa bình hôm nay được đổi bằng xương máu, bằng cả tuổi thanh xuân rực rỡ của cả một thế hệ anh hùng thời hoa lửa vĩnh viễn không bao giờ phai nhòa theo thời gian."

Mạch hồi ức về một thời đại rực lửa anh hùng của dân tộc ta tiếp tục được nối dài qua lời kể của các nhân chứng lịch sử. Dưới đây là 20 câu chuyện tiếp theo (từ câu chuyện số 81 đến số 100), ghi lại những khoảnh khắc chân thực, bi tráng và đong đầy tính nhân văn nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn