KHÚC VĨ THANH CỦA ĐẤT MẸ TIÊN LÃNG
Tôi là Tiên Lãng – mảnh đất Hải Phòng quanh năm nghe tiếng sóng biển và gió lộng. Đất mẹ này đã ôm ấp biết bao thế hệ, chứng kiến bao sướng vui, ly hợp của con người nơi đây. Nhưng nếu có ai hỏi tôi về một ký ức khiến lòng tôi đau đớn nhất, và cũng tự hào nhất trong "thời hoa lửa" kháng chiến chống Pháp, tôi sẽ không ngần ngại gọi tên đứa con yêu dấu của mình: Đội viên du kích thiếu niên
Tôi là Tiên Lãng – mảnh đất Hải Phòng quanh năm nghe tiếng sóng biển và gió lộng. Đất mẹ này đã ôm ấp biết bao thế hệ, chứng kiến bao sướng vui, ly hợp của con người nơi đây. Nhưng nếu có ai hỏi tôi về một ký ức khiến lòng tôi đau đớn nhất, và cũng tự hào nhất trong "thời hoa lửa" kháng chiến chống Pháp, tôi sẽ không ngần ngại gọi tên đứa con yêu dấu của mình: Đội viên du kích thiếu niên.
Tôi nhớ như in những năm tháng lầm than ấy. Đa sinh ra trong một gia đình nghèo tại làng Phác Xuyên, xã Bạch Đằng. Lên tám tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải được chạy nhảy trên những triền đê, cậu bé ấy đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, hai chị em phải đi ở nợ cho địa chủ để kiếm miếng cơm qua ngày. Cái nghèo, cái đói xé rách vai áo, nhưng không xé nổi ý chí của đứa trẻ vùng đất này. Năm 15 tuổi, Đa trở thành chiến sĩ giao liên, trinh sát của đội du kích xã. Cánh đồng, bờ mương, gốc rạ của tôi trở thành chứng nhân cho những bước chân trần nhanh thoăn thoắt của Đa khi đi đưa thư, vót chông, cài mìn, bảo vệ những căn hầm bí mật nuôi giấu cán bộ.
Thế rồi, ngày đen tối ấy ập xuống vào cuối tháng 8 năm 1953. Thực dân Pháp mở trận càn Cờ Lốt dữ dội rải quân khắp các làng mạc. Tiếng súng chát chúa, tiếng giày đinh cày xéo trên thân thể tôi. Không may cho Đa, quân giặc vô tình đặt súng cối ngay trên nóc căn hầm bí mật nơi cậu đang ẩn náu. Đất sụt xuống, sập hầm, chúng nghi ngờ đào bới và bắt được Đa cùng bốn chiến sĩ du kích.
Khi ấy, lòng tôi thắt lại khi thấy đứa con nhỏ bé bị chúng trói chặt như bó giò. Bọn lính ác ôn ra sức dụ dỗ, rồi chuyển sang tra tấn dã man để ép người thiếu niên 15 tuổi phải chỉ ra vị trí các căn hầm bí mật khác trong vùng. Nhưng đáp lại những làn đòn roi tàn khốc là một sự im lặng thép. Điên cuồng và bất lực, tên chỉ huy lạnh lùng chặt đứt cánh tay phải của Đa. Đứa con của tôi ngất đi vì đau đớn, dòng máu đỏ rực ứa ra, thấm đẫm, bỏng rát cả một vùng đất mẹ.
Khi tỉnh lại trước lời đe dọa sẽ chặt nốt cánh tay còn lại, Phạm Ngọc Đa bỗng nhìn về phía trận địa. Cậu chợt nhớ ra gần chỗ mình nằm có một căn hầm bí mật của đồng đội. Sợ rằng nếu mình im lặng, quân giặc lùng sục sẽ tìm ra, hoặc các anh dưới hầm sẽ lo lắng rằng cậu thỏa hiệp, Đa dồn hết chút tàn lực cuối cùng, lấy hơi thét thật lớn:
“Hầm bí mật để giấu cán bộ chứ không để chỉ cho chúng mày! Dù giết tao cũng vậy thôi!”
Tiếng hét của Đa vang động cả núi sông, như một lời khẳng định đanh thép rạch đôi bầu trời sương khói. Tức tối trước sự kiên cường ấy, lũ quỷ khát máu đã dùng dao cắt hai bắp đùi cậu làm ba khoanh, mổ bụng, moi gan người chiến sĩ nhỏ tuổi. Đa đã hy sinh như thế, ngay trên lòng đất mẹ này vào ngày 29 tháng 8 năm 1953. Đất trời Tiên Lãng lúc đó như đổ lệ, đón lấy thân xác gầy gò nhưng mang khí tiết vĩ đại của em vào lòng.
Hơn bảy mươi năm trôi qua kể từ ngày thời hoa lửa đau thương ấy khép lại, tôi – mảnh đất Tiên Lãng ngày nay – đã thay da đổi thịt với những cánh đồng lúa chín vàng trĩu hạt, những ngôi trường khang trang rộn rã tiếng cười đùa. Thế nhưng, linh hồn và máu xương của Phạm Ngọc Đa đã hòa vào từng ngọn cỏ, gốc cây, trở thành nguồn nhựa sống bất tử nuôi dưỡng mảnh đất này.
Câu chuyện về người anh hùng nhỏ tuổi gan sắt lòng son mãi là một khúc vĩ thanh tráng lệ, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về một tình yêu Tổ quốc không mưu cầu, không tính toán. Hãy sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với dòng máu anh hùng của cha anh đã ngã xuống để giữ lấy bình yên cho đất mẹ Việt Nam.



