Khúc Vĩ Thanh Của Một Chế Độ
Khúc Vĩ Thanh Của Một Chế Độ
Từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn những ngày cuối tháng Tư bị bao vây bởi một vòng cung thép. Chiến dịch Hồ Chí Minh đã bắt đầu bằng sức mạnh vũ bão của năm quân đoàn chủ lực. Những người lính giải phóng, sau bao năm nếm mật nằm gai trên dãy Trường Sơn, sau những trận đánh khốc liệt ở Huế, Đà Nẵng, nay đã đứng trước cửa ngõ thành phố. Trong tâm khảm họ, Sài Gòn không chỉ là một mục tiêu quân sự; đó là biểu tượng của ngày thống nhất, là nơi kết thúc cuộc trường chinh kéo dài ba mươi năm.
Bên trong Dinh Độc Lập, bầu không khí đặc quánh sự u uất. Nguyễn Văn Thiệu đã từ chức và ra đi, để lại một khoảng trống quyền lực mà Trần Văn Hương rồi đến Dương Văn Minh cố gắng lấp đầy trong tuyệt vọng. Những hành lang lát đá hoa cương vốn sang trọng nay vang vọng tiếng bước chân hối hả của những viên chức đang tìm đường di tản. Trên sân thượng của các tòa nhà cao tầng, những chiếc trực thăng gầm rú, chở theo những tia hy vọng cuối cùng của những người đứng bên kia chiến tuyến.
Sài Gòn lúc này là một bức tranh đối lập đến gai người: một bên là sự tháo chạy hỗn loạn trong chiến dịch "Người liều mạng", một bên là sự im lặng đầy sấm sét của những cánh quân đang áp sát. Những trạm gác trên cầu Tân Cảng, cầu Bình Triệu vẫn còn đó, nhưng nòng súng đã bắt đầu run rẩy.
Rạng sáng ngày 30 tháng 4, mặt đất rung chuyển dưới sức nặng của hàng nghìn bánh xe xích. Năm cánh quân như năm gọng kìm thép đồng loạt siết chặt. Ở hướng Đông, Quân đoàn 2 sau khi vượt qua "cánh cửa thép" Xuân Lộc đã tiến như vũ bão. Hướng Bắc, Quân đoàn 1 đánh chiếm các căn cứ then chốt ở Lái Thiêu. Hướng Tây Bắc, Quân đoàn 3 dồn dập tấn công sân bay Tân Sơn Nhất. Hướng Tây và Tây Nam, Đoàn 232 và Quân khu 8 cắt đứt các đường huyết mạch về miền Tây.
Tiếng pháo 130mm dội vào sân bay Tân Sơn Nhất không chỉ phá hủy những đường băng, mà còn đánh sập ý chí kháng cự cuối cùng. Những người lính nhảy dù, vốn được coi là tinh nhuệ nhất của quân đội Sài Gòn, giờ đây co cụm lại trong những chốt chặn lẻ loi. Họ nhìn thấy gì qua ống nhòm? Không còn là những toán quân du kích nhỏ lẻ, mà là một lực lượng hiệp đồng binh chủng khổng lồ với xe tăng T-54, pháo cao xạ và những hàng dài xe tải Molotova chở đầy bộ binh.
Cuộc tiến quân không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian để giữ cho thành phố nguyên vẹn. Mệnh lệnh từ Bộ Chỉ huy Chiến dịch rất rõ ràng: "Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa". Mỗi phút trôi qua là một sinh mạng được cứu sống, là một nhịp cầu được bảo vệ khỏi sự phá hoại.
Khoảng 10 giờ sáng, nắng bắt đầu chói chang trên những tàng cây cổ thụ dọc đường Thống Nhất (nay là Lê Duẩn). Những tiếng súng lẻ tẻ vẫn vang lên từ các ổ kháng cự, nhưng dường như chúng chỉ làm nền cho tiếng động cơ gầm rú của Lữ đoàn xe tăng 203.
Dẫn đầu đội hình là chiếc xe tăng mang số hiệu 843 do Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chỉ huy. Tiếp nối ngay sau là chiếc 390 do Vũ Đăng Toàn điều khiển. Khi hai con mãnh thú bằng thép ấy rẽ từ đường Hồng Thập Tự vào đại lộ hướng thẳng tới Dinh Độc Lập, cả không gian như nín thở.
Chiếc 843 lao lên trước, húc vào cổng phụ của Dinh nhưng bị kẹt lại. Ngay lập tức, chiếc 390 không chần chừ, tăng ga húc văng cánh cổng chính, ngạo nghễ tiến vào sân cỏ mịn màng. Hình ảnh cánh cổng sắt đổ sụp dưới xích xe tăng đã trở thành một biểu tượng bất tử: cái cũ đã ngã xuống, nhường chỗ cho cái mới hồi sinh.
Bùi Quang Thận nhảy khỏi xe, tay cầm lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng ở giữa, chạy tót lên ban công Dinh Độc Lập. Giây phút lá cờ ấy tung bay trên đỉnh nóc dinh thự cũng là lúc đồng hồ chỉ đúng 11 giờ 30 phút. Đó là khoảnh khắc mà thời gian dường như ngưng đọng. Ba mươi năm hy sinh, hàng triệu lít máu đã đổ, hàng vạn bà mẹ thức trắng đêm đợi con... tất cả kết tinh lại trong một dải vải màu đang phần phật trước gió Sài Gòn.
Bên trong phòng khánh tiết, Tổng thống Dương Văn Minh cùng nội các đã chờ sẵn. Khi những người lính giải phóng bước vào, ông Minh nói: "Tôi chờ các ông từ sáng để bàn giao chính quyền".
Nhưng câu trả lời của người chỉ huy quân giải phóng lúc ấy vừa đanh thép vừa đầy tính nhân văn: "Chính quyền của các ông đã sụp đổ. Các ông không thể bàn giao cái mà các ông không còn có trong tay".
Cuộc dẫn giải đến đài phát thanh Sài Gòn diễn ra ngay sau đó. Lời tuyên bố đầu hàng không điều kiện của Dương Văn Minh vang lên trên sóng phát thanh không mang theo sự căm thù. Nó là lời khai tử cho một cuộc chiến đau thương và là lời chào cho một kỷ nguyên mới. Sài Gòn không rực lửa trong một cuộc tắm máu như nhiều người từng lo sợ. Sài Gòn đã được giải phóng trong sự ngỡ ngàng của thế giới và sự thở phào nhẹ nhõm của triệu người dân.
Chiều 30 tháng 4, Sài Gòn khoác lên mình một khuôn mặt lạ lẫm. Tiếng súng đã ngưng. Những người lính giải phóng, gương mặt còn sạm đen vì khói súng và bụi đường, ngồi trên thảm cỏ công viên chia nhau mẩu lương khô hay hớp nước. Người dân Sài Gòn, từ sự e dè ban đầu, bắt đầu đổ ra đường.
Có những cuộc hội ngộ không thốt nên lời. Những người anh em ở hai đầu chiến tuyến, nay tình cờ nhận ra nhau giữa phố xá đông đúc. Những giọt nước mắt lăn dài trên những khuôn mặt khắc khổ. Sự bao dung của người chiến thắng và sự bình thản của người dân đã dệt nên một bầu không khí kỳ lạ. Thành phố không có sự trả thù kinh hoàng như những kịch bản đen tối đã vẽ ra. Thay vào đó là những phiên chợ chiều vội vã, là những nụ cười bỡ ngỡ của những chàng trai trẻ lần đầu thấy đô thị phồn hoa.
Đêm đầu tiên của Sài Gòn giải phóng là một đêm không ngủ. Không phải vì lo âu, mà vì sự thao thức của một dân tộc vừa tìm lại được chính mình. Những ngọn đèn đường vẫn sáng, nhưng từ nay chúng soi rọi cho một Thủ đô của niềm tin và sự thống nhất.
Trận Sài Gòn ngày 30/4/1975 không chỉ đơn thuần là một chiến dịch quân sự xuất sắc với nghệ thuật tác chiến hiệp đồng binh chủng đỉnh cao. Nó là biểu tượng của ý chí độc lập, là kết quả tất yếu của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Chiến tranh đã lùi xa, những vết xích xe tăng trên sân Dinh Độc Lập đã được cỏ xanh che phủ, nhưng dư âm của ngày "Đại thắng mùa Xuân" vẫn mãi là một bản anh hùng ca bất hủ.
Đó là ngày mà người mẹ già ở miền Bắc nhận ra con mình qua tấm ảnh báo chí, là ngày mà những cánh chim bồ câu lại dám đậu trên mái nhà mà không sợ tiếng bom. Sài Gòn đã trở thành Thành phố Hồ Chí Minh, mang theo tên người con ưu tú nhất của dân tộc, bước vào một hành trình mới – hành trình của hòa bình, hàn gắn và rực rỡ tương lai.



