Bài viết

KHÚC VĨ THANH CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ

Ông chính là Nam – người lính phi công trong "Đám cưới chạy tang" năm nào, hoặc cũng có thể là bất kỳ người lính nào may mắn bước ra khỏi khói lửa với những vết sẹo hằn sâu trên da thịt và trong tâm khảm. Giờ đây, ông là một ông lão tóc bạc trắng như cước, thường ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ của một căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ thổ quan ở Hà Nội.

Thái Nguyên21/04/2026Nguyễn Minh Thư - 5A (Trường Tiểu học Nam Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC VĨ THANH CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ

Ông chính là Nam – người lính phi công trong "Đám cưới chạy tang" năm nào, hoặc cũng có thể là bất kỳ người lính nào may mắn bước ra khỏi khói lửa với những vết sẹo hằn sâu trên da thịt và trong tâm khảm. Giờ đây, ông là một ông lão tóc bạc trắng như cước, thường ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ của một căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ thổ quan ở Hà Nội.

Mỗi khi tháng Năm về, tiếng ve bắt đầu râm ran và những chùm phượng vĩ ngoài đầu phố thắp lên những ngọn lửa đỏ rực, lòng ông lại xốn xang một cảm giác khó tả. Với người trẻ, đó là mùa của thi cử, của chia ly trường lớp; nhưng với ông, đó là màu của những ngày cao xạ vạch trời, màu của màu máu đồng đội đã tan vào đất đá Trường Sơn hay dòng sông Thạch Hãn.

Đôi mắt ông giờ đã mờ đục theo thời gian, nhưng ký ức thì lại sáng rõ đến lạ kỳ. Ông nhớ như in cảm giác đôi tay run rẩy đeo chiếc nhẫn nhôm cho vợ dưới hầm ngầm, nhớ cả tiếng cười tếu táo của người đồng đội tên Hùng trước khi anh lao vào trận đánh cuối cùng ở cửa ngõ Sài Gòn.

Một chiều nọ, đứa cháu nội đang học lớp 12 mang đến bên ông một nhành phượng vĩ mới hái, hồn nhiên hỏi:

· "Ông ơi, sao người ta lại gọi thời của ông là Thời hoa đỏ, rồi lại là Thời hoa lửa hả ông?"

Ông lão run rẩy đón lấy nhành hoa từ tay cháu. Những cánh hoa mỏng manh, đỏ nhức nhối như chạm vào một ngăn kéo ký ức bị dồn nén. Ông khẽ khàng đặt nhành hoa lên bàn tay chai sần, giọng trầm đục:

· "Vì thời đó, hoa phượng không chỉ nở trên cây, mà nở cả trong lòng người cháu ạ. Màu đỏ của hoa là màu nhiệt huyết của những người đi không tiếc tuổi xanh. Còn 'Lửa' là vì chúng ông đã sống những năm tháng mà bom đạn muốn thiêu cháy mọi thứ, nhưng không tài nào thiêu nổi niềm tin vào ngày hòa bình."

Ông dắt cháu ra ban công, chỉ tay về phía những tòa nhà cao tầng đang mọc lên, về phía dòng người tấp nập dưới phố:

· "Cháu thấy không? Tiếng còi xe hôm nay là tiếng nhạc của hòa bình. Khúc vĩ thanh của đời ông chính là được thấy các cháu được đi học, được yêu thương mà không phải lo báo động đỏ, không phải viết thư tuyệt mệnh trên vách đá."

Chiều đó, người lính già lấy chiếc radio cũ ra, vặn nhỏ âm lượng. Giai điệu bài hát "Thời hoa đỏ" vang lên đều đặn. Ông nhắm mắt lại, mỉm cười thanh thản. Trong tâm tưởng ông, những đồng đội năm xưa đang hiện về, họ vẫn trẻ măng, vẫn mặc áo xanh tình nguyện, đứng giữa một rừng phượng vĩ rực rỡ và vẫy tay chào ông.

Khúc vĩ thanh của cuộc đời người lính không phải là những tấm huy chương lấp lánh, mà là sự tĩnh lặng bình yên của một buổi chiều tháng Năm, khi màu hoa đỏ của quá khứ đã hóa thành màu xanh của hy vọng trong đôi mắt trẻ thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn