Khác

Khúc Vĩ Thanh Của Người Lính Già

Nhìn vệt nắng chiều hắt qua ô cửa sổ, ký ức trong ông chợt quay về những năm tháng bom đạn gian khổ, rồi cả những ngày giông bão lặng câm của cuộc đời. Là một người con của đất Vũ Thư, Thái Bình, ông rời lũy tre làng đi theo tiếng gọi của Tổ quốc từ thu nhập buổi đầu cách mạng. Súng trên vai, ông đi qua hai cuộc chiến, mang theo niềm tin sắt đá và lòng trung thành tuyệt đối. Nhưng cuộc đời không chỉ có chiến trận, có những khúc quanh nghiệt ngã mà người lính như ông phải đối mặt bằng tất cả lòng kiên định – như cái tên "Đức Kiên" mà cha mẹ đã đặt cho ông. Những năm tháng chịu hàm oan trong bóng tối của vụ án lịch sử không làm lung lạc ý chí của người chiến sĩ ấy. Ông chọn cách im lặng, nhẫn nại và tin vào sự thật.

Hưng Yên24/08/2026Đoàn xã Ia Nan (Đoàn xã Ia Nan)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

khúc Vĩ Thanh Của Người Lính Già

Năm 1985, căn phòng làm việc của tân Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội luôn sáng đèn đến tận đêm muộn. Ngồi bên bàn làm việc, người đàn ông tóc chớm bạc, vóc dáng quật cường của một cựu Đại tá quân đội – Đỗ Đức Kiên – đang cẩn trọng lật mở từng tập hồ sơ chính sách cho những người có công với cách mạng.

Nhìn vệt nắng chiều hắt qua ô cửa sổ, ký ức trong ông chợt quay về những năm tháng bom đạn gian khổ, rồi cả những ngày giông bão lặng câm của cuộc đời. Là một người con của đất Vũ Thư, Thái Bình, ông rời lũy tre làng đi theo tiếng gọi của Tổ quốc từ thu nhập buổi đầu cách mạng. Súng trên vai, ông đi qua hai cuộc chiến, mang theo niềm tin sắt đá và lòng trung thành tuyệt đối. Nhưng cuộc đời không chỉ có chiến trận, có những khúc quanh nghiệt ngã mà người lính như ông phải đối mặt bằng tất cả lòng kiên định – như cái tên "Đức Kiên" mà cha mẹ đã đặt cho ông. Những năm tháng chịu hàm oan trong bóng tối của vụ án lịch sử không làm lung lạc ý chí của người chiến sĩ ấy. Ông chọn cách im lặng, nhẫn nại và tin vào sự thật.

Ngày ông được minh oan, phục hồi danh dự và bổ nhiệm làm Thứ trưởng, ông không kiêu hãnh cũng chẳng oán than. Bước vào ngôi nhà mới của ngành Lao động - Thương binh và Xã hội, ông dồn hết phần sức lực còn lại để chăm lo cho những đồng đội cũ, những gia đình liệt sĩ và những người chịu thiệt thòi sau chiến tranh. Với ông, mỗi chính sách được ký duyệt chính là sự đền ơn đáp nghĩa thiêng liêng nhất.

Năm 2003, người lính già Đỗ Đức Kiên trút hơi thở cuối cùng, bình thản trở về với đất mẹ. Cuộc đời ông như một dòng sông phẳng lặng bên ngoài nhưng cuộn sóng bên trong, một cuộc đời kiên trung, sáng trong đến phút chót.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn