Người có công giúp đỡ cách mạng

Khúc Vĩ Thanh Của Vùng Đất Giồng Nâu

Khúc Vĩ Thanh Của Vùng Đất Giồng Nâu

Vĩnh Long01/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Vĩ Thanh Của Vùng Đất Giồng Nâu

Có những cái tên khi đọc lên, người ta ngỡ như nghe thấy tiếng đất, tiếng lá, và cả tiếng bom gầm đạn rú của một thời hoa lửa. Trương Thanh Rề — cái tên mộc mạc mang đậm tính cách của người con Nam Bộ, sinh ra vào một ngày chạm ngõ mùa xuân năm 1951. Nhưng mùa xuân của tuổi trẻ ông năm ấy không có hoa đào, hoa mai rực rỡ, mà chỉ có màu đỏ rực của lửa chiến tranh và màu xanh bất khuất của những rặng cây xứ Giồng Nâu.

Tuổi Hai Mươi Giữa Lửa Đạn

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng trai Trương Thanh Rề vừa tròn mười tám, đôi mươi — cái tuổi đẹp nhất của đời người. Giồng Nâu ngày ấy không còn là một rẻo đất bình yên. Những trận càn quét, những trận mưa bom của kẻ thù muốn cày xới, san phẳng lòng yêu nước của người dân nơi đây.

Nhưng đất Giồng Nâu lạ lắm, càng bị giẫm đạp, rễ cây càng bám sâu, lòng người càng can trường. Không chịu khoanh tay nhìn xóm làng bị tàn phá, người thanh niên ấy đã chọn đứng vào hàng ngũ của những người đi cứu nước.

"Bom đạn có thể làm rách áo, làm đổ máu, nhưng không thể làm sờn đi cái chí khí của người trai Giồng Nâu."

Trong ký ức của những năm tháng ấy, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tử. Có những đêm hành quân xuyên rừng, sương muối lạnh buốt thịt da, bụng đói cồn cào vì thiếu gạo. Có những trận đánh xáp lá cà, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một sợi tóc. Những người đồng đội vừa mới cười nói bên cạnh, chớp mắt đã ngã xuống, máu hòa vào đất mẹ. Bi kịch và đau thương nuôi lớn lòng căm thù, biến người chiến sĩ Trương Thanh Rề trở thành một tượng đài thầm lặng giữa lòng chiến trường.

Những Vết Trầm Sau Cuộc Chiến

Hòa bình lập lại, đất nước trọn niềm vui. Người chiến sĩ năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên mình những vết thương của bom đạn và cả những khoảng trống không thể lấp đầy trong ký ức về những người đồng đội đã nằm lại.

Thời gian có thể làm bạc thêm mái đầu, làm mờ đi đôi mắt, nhưng ngày sinh 18/01/1951 và cái gốc gác Giồng Nâu kiên cường ấy vẫn là một dấu ấn không bao giờ phai nhạt. Tấm thẻ căn cước với dãy số định danh có thể là cách để xã hội ghi nhận một công dân, nhưng danh hiệu "Người có công với cách mạng" mới chính là chiếc huy chương vô giá được đúc bằng xương máu, bằng thanh xuân của chính ông.

Giờ đây, khi ngồi bên hiên nhà ở Giồng Nâu, nghe tiếng gió rít qua những bụi cây, có lẽ ông Trương Thanh Rề vẫn nhớ về những năm tháng tuổi trẻ rực lửa ấy. Ông không đòi hỏi sự đền đáp, bởi với những người bước ra từ cõi chết, được nhìn thấy quê hương xanh lại, được thấy đàn em thơ cắp sách đến trường, đó đã là phần thưởng lớn lao nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn