Bài viết

KHÚC VĨ THANH GIỮA RỪNG GIÀ

Vinh lên đường nhập ngũ khi cuốn giáo trình văn học vẫn còn nằm gọn trong ba lô. Với anh, chiến trường không chỉ có bom đạn, mà còn là nơi anh đi tìm "vẻ đẹp của thời đại". Và anh đã tìm thấy vẻ đẹp đó trong đôi mắt của Nhiên tại ngã ba Khe Sanh - nơi mà mỗi mét đất đều bị cày xới bởi bom định vị.

Thái Nguyên17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC VĨ THANH GIỮA RỪNG GIÀ

Vinh lên đường nhập ngũ khi cuốn giáo trình văn học vẫn còn nằm gọn trong ba lô. Với anh, chiến trường không chỉ có bom đạn, mà còn là nơi anh đi tìm "vẻ đẹp của thời đại". Và anh đã tìm thấy vẻ đẹp đó trong đôi mắt của Nhiên tại ngã ba Khe Sanh - nơi mà mỗi mét đất đều bị cày xới bởi bom định vị.

Nhiên và tiểu đội của cô có nhiệm vụ giữ vững mạch máu giao thông. Đêm đêm, khi đoàn xe của Vinh đi qua, họ lại đứng đó, dùng những ánh đèn pin nhỏ bé hoặc chính thân mình làm "cọc tiêu sống" để chỉ đường cho xe vượt vực thẳm.

"Anh Vinh này, nếu một ngày hòa bình, anh có viết một bài thơ về những con đường không dấu chân này không?" - Nhiên hỏi khi cả hai nấp chung dưới một hầm chữ A trong một trận pháo kích.

Vinh nhìn ra màn đêm rực lửa, đáp khẽ: "Anh sẽ viết về tiếng kèn harmonica của em. Nó át cả tiếng bom, Nhiên ạ."

Kỷ vật họ trao nhau là một nhành hoa phong lan rừng Vinh hái được trên vách đá cao. Anh ép nó vào cuốn sổ tay, còn Nhiên tặng anh một chiếc nhẫn làm từ mảnh xác máy bay Mỹ.

Mùa khô năm 1971, chiến dịch lan rộng. Trong một chuyến hàng vội vã vào chiến trường miền Nam, xe của Vinh bị phục kích. Giữa làn khói lửa mịt mù, anh nghe thấy tiếng kèn harmonica quen thuộc vang lên từ phía đỉnh đồi - đó là tín hiệu dẫn đường của Nhiên. Nhờ âm thanh ấy, đoàn xe đã lách qua làn đạn để về đích an toàn.

Nhưng đó cũng là lần cuối cùng Vinh nghe thấy tiếng kèn ấy. Khi anh quay lại tìm, chỉ còn lại một khoảng rừng cháy sém và chiếc khăn quàng xanh của Nhiên vướng trên cành cây khô.

Nhiều năm sau, khi tóc đã bạc, Vinh trở lại chiến trường xưa. Ông không viết thơ, mà chỉ mang theo một nhành phong lan đặt bên đài tưởng niệm. Với ông, "Thời hoa lửa" không bao giờ tắt, bởi nó đã được thắp lên bằng những trái tim không biết sợ hy sinh, luôn nở hoa ngay cả trong những ngày tăm tối nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn