Khúc vĩ thanh kiêu hãnh găm sâu vào lòng sông Hát
Nền độc lập non trẻ vừa mới nhen nhóm thì hai năm sau (năm 42), vua nhà Hán sai dũng tướng Mã Viện – một kẻ lão luyện chiến trường – đem hàng vạn quân tinh nhuệ cùng chiến thuyền áp sát biên cương nước ta.
Một cuộc chiến không đối xứng lại diễn ra khốc liệt. Đối đầu với một quân đội nhà Hán nhà nghề quân sự, vũ khí tối tân, Hai Bà Trưng cùng nghĩa quân đã mưu trí, dũng cảm bám trụ từng tấc đất, chiến đấu kiên cường từ Lãng Bạc (Bắc Ninh) đến Cấm Khê (Ba Vì, Hà Nội). Thế giặc quá mạnh, phòng tuyến của quân ta vỡ dần, các chiến sĩ ngã xuống máu nhuộm đỏ chiến hào.
Năm 43, trong một trận đánh ác liệt tại Cấm Khê, để giữ trọn vẹn khí tiết, không chịu rơi vào tay giặc, Hai Bà Trưng đã gạt dòng nước mắt, cùng nhau gieo mình xuống dòng sông Hát tuẫn tiết. Hai bà ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, gửi thân xác vào lòng đất mẹ bao la. Sự hy sinh kiêu hãnh của hai bà không phải là một sự thất bại bi lụy, mà đó là lời tuyên ngôn đanh thép: Người Việt Nam thà chọn cái chết trong tự do chứ không bao giờ chịu sống quỳ làm nô lệ.



