KHÚC VĨ THANH TRÊN ĐỈNH CAO CAO ĐIỂM 1015 (ĐỒI CHARLIE)
KHÚC VĨ THANH TRÊN ĐỈNH CAO CAO ĐIỂM 1015 (ĐỒI CHARLIE)
KHÚC VĨ THANH TRÊN ĐỈNH CAO CAO ĐIỂM 1015 (ĐỒI CHARLIE)
Hồi ức của cựu chiến binh bộ binh Hoàng Văn Minh (Sư đoàn 320A, Mặt trận Tây Nguyên)Mùa xuân năm 1972, dải đất Tây Nguyên rung chuyển bởi chiến dịch Bắc Tây Nguyên khốc liệt. Cao điểm 1015 – hay còn gọi là đồi Charlie – nằm ở phía tây sông Pô Cô, trở thành một "mắt thần" chiến lược mà cả ta và địch đều quyết tâm đánh chiếm bằng mọi giá. Tôi là chiến sĩ bộ binh thuộc Trung đoàn 64, Sư đoàn 320A trực tiếp tham gia trận đánh công kiên đẫm máu này.Địch đóng giữ trên đỉnh đồi với hệ thống công sự hầm ngầm kiên cố, xung quanh bao bọc bằng nhiều lớp hàng rào dây kẽm gai và bãi mìn dày đặc. Chúng được yểm trợ tối đa bởi pháo binh tầm xa và máy bay ném bom tọa độ B-52 dội xuống chân đồi liên tục tạo thành một vành đai lửa nghẹt thở. Đội hình hành quân của chúng tôi phải rạch từng bụi gai le, bò sát mặt đất đỏ ba-zan dưới làn đạn đan chéo của địch để tiếp cận trận địa.Trận đánh mở màn vào sáng ngày 12 tháng 4 năm 1972. Tiểu đội tôi nhận nhiệm vụ ôm bộc phá ống lên đánh cửa mở. Đạn đại liên từ lô cốt chính của địch bắn xối xả, đất đá cày xới tung tóe. Hai đồng đội đi trước tôi đã anh dũng ngã xuống ngay bên hàng rào thứ ba. Lòng căm thù sục sôi, tôi ôm chặt khối bộc phá, rướn người lao lên trong khói bom mù mịt, giật kíp nổ đánh sập mảng tường lô cốt đầu cầu, mở toang cánh cửa cho bộ đội ta tràn lên chiếm lĩnh đỉnh đồi.Cuộc giáp lá cà diễn ra vô cùng gay gắt trên đỉnh Charlie suốt nhiều giờ sau đó. Chúng tôi giành giật với địch từng mét chiến hào bằng lưỡi lê, bằng báng súng. Đến chiều ngày 14 tháng 4, lá cờ giải phóng đã tung bay trên nóc hầm chỉ huy của địch. Trận thắng vang dội nhưng tổn thất vô cùng lớn, máu của hàng trăm đồng đội tôi đã thấm đẫm vào lòng đất đỏ cao điểm 1015, viết nên một huyền thoại kiên cường bất tử của lính Tây Nguyên thời hoa lửa.



