Bài viết

KHÚC VĨ THÀNH TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Gia Lai22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nghe lại bài hát "Cô gái mở đường", nước mắt tôi lại ứa ra. Tuổi mười tám của tôi và các đồng đội không gắn liền với giảng đường, với áo lụa phấn thơm, mà gắn liền với tiếng bom gầm réo, mùi thuốc súng khét lẹt và những đêm trắng san lấp hố bom trên đỉnh Trường Sơn đại ngàn.

Năm 1971, tôi gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong thuộc Tổng đội 25, được điều động lên Tuyến đường 20 Quyết Thắng—nơi được mệnh danh là "tọa độ chết". Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho mạch máu giao thông thông suốt bằng mọi giá. Ban ngày, máy bay phản lực và pháo đài bay B-52 của địch rải thảm bom xuống các trọng điểm như cua chữ A, ngầm Ta Lê, đèo Phu La Nhích. Đất đá bị xới tung, cây cổ thụ cháy thành than quạnh, không một ngọn cỏ nào sống sót. Nhưng cứ hễ dứt đợt bom, khi mặt đất còn nóng hổi và khói độc chưa tan, tiếng còi lệnh lại vang lên. Chúng tôi lao ra từ các hang đá, tay cuốc, tay xẻng, chạy đua với thời gian để san lấp mặt đường cho xe hàng vào Nam.Kỷ niệm đau đớn và thiêng liêng nhất đời tôi là đêm cứu xe chở đạn bị trúng bom từ trường. Xe bốc cháy, nguy cơ nổ tung cả cung đường. Không ai bảo ai, cả tiểu đội con gái chúng tôi dùng tay không, dùng cành cây dập lửa, rồi lấy chính thân mình làm cọc tiêu sống. Giữa màn đêm đen kịt, trong làn khói độc dày đặc, chúng tôi đứng sát mép vực, mặc áo trắng hoặc khoác cành lá để tài xế nhìn rõ đường mà lách qua. Bom nổ bên hông, đất đá vùi lấp, có những đồng đội hiệp lực đẩy được xe qua cấu cấu sinh tử thì vĩnh viễn nằm lại. Các chị ra đi khi tóc còn xanh, môi còn thắm đỏ nụ cười con gái.Chúng tôi chôn cất đồng đội ngay bên cạnh lối xe đi. Không bia mộ bằng đá, chỉ có những dòng chữ khắc vội lên báng súng hoặc thân cây rừng. Sáng hôm sau, con đường lại phẳng phiu, những đoàn xe lại nầm nập ra tiền tuyến. Tuổi trẻ của chúng tôi ngày ấy giản đơn lắm, hiến dâng tất cả cho Tổ quốc mà chẳng mảy may tính toán thiệt hơn. Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng, tôi vẫn nghe thấy tiếng gọi của đồng đội trong gió ngàn Trường Sơn, một thời hoa lửa kiên cường không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn