Bài viết

KHÚC VĨ THANH TRÊN MÂM PHÁO CỦA CÔ DÂN QUÂN NGƯỠNG THIỆN

Lào Cai09/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC VĨ THANH TRÊN MÂM PHÁO CỦA CÔ DÂN QUÂN NGƯỠNG THIỆN

Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Nhị (Cựu nữ dân quân tự vệ nhà máy dệt Nam Định)

"Năm 1972, bầu trời thành phố Nam Định không một ngày yên ả bởi tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ. Đội nữ dân quân tự vệ chúng tôi trực chiến trên mâm pháo cao xạ 14,5mm đặt ngay bên bờ sông Đào, bảo vệ nhà máy và tuyến đường vận chuyển huyết mạch.

Giữa hai trận đánh, khi nòng pháo còn khét lẹt mùi thuốc súng và khói đen còn bảng lảng, chị tiểu đội trưởng tên xuân bỗng rút từ túi áo ra một chiếc lược nhựa màu xanh, quấn quanh một tờ giấy pơ-lu-ya mỏng. Chị đặt lên môi, thổi lên những giai điệu của bài hát 'Quảng Bình quê ta ơi'. Âm thanh tiếng kèn lá, kèn giấy thời hoa lửa ấy tuy thanh mảnh, có phần thô sơ nhưng vút lên cao vút giữa không gian đổ nát của thành phố quê hương.

Chúng tôi ngồi trên bệ pháo, dựa lưng vào bao cát, vừa nghe vừa vỗ tay theo nhịp. Tiếng kèn dã chiến đêm ấy như một làn gió mát gột rửa hết những mệt mỏi, căng thẳng và bụi bặm chiến hào, chứng minh cho kẻ thù thấy rằng: bom đạn có thể phá hủy những ngôi nhà, nhưng không thể cướp đi sự lạc quan và tâm hồn lãng mạn của những cô gái tuổi đôi mươi ngoài mặt trận."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn