Khúc Vĩ Thanh Tuổi 17 Của Người Anh Hùng Lý Tự Trọng
Lời tuyên ngôn đanh thép về lý tưởng sống của người đoàn viên đầu tiên Lý Tự Trọng trước máy chém thực dân vào năm 1931 tại Sài Gòn, mở ra con đường tự do rực lửa cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Trong dòng chảy lịch sử đấu tranh của dân tộc, tinh thần của người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng), quê gốc ở Thạch Hà, Hà Tĩnh, đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho tuổi trẻ Việt Nam. Ngày 8 tháng 2 năm 1931, tại một cuộc mít tinh của quần chúng ở Sài Gòn, khi tên thanh tra mật thám Pháp hung hãn Le Grand lao vào định bắt giữ diễn giả đang diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã dũng cảm rút súng bắn chết hắn để bảo vệ đồng chí của mình. Anh bị thực dân Pháp bắt giữ và giam cầm tại Khám lớn Sài Gòn, nơi anh phải chịu đựng những đòn tra tấn tàn bạo nát thịt tan xương của kẻ thù. Thế nhưng, người thiếu niên ấy không một lời khuất phục, ngược lại còn biến phiên tòa xét xử bất công của thực dân thành nơi luận tội đanh thép kẻ cướp nước, khiến các thẩm phán Pháp phải run sợ. Rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, thực dân Pháp đã hèn hạ dựng máy chém để hành quyết anh khi anh mới bước sang tuổi 17. Trước giờ phút sinh tử, Lý Tự Trọng từ chối quỳ gối, hiên ngang ngẩng cao đầu và cất tiếng hát vang bài Quốc tế ca thiêng liêng xé toạc màn đêm lạnh lẽo của pháp trường. Trước lúc hy sinh, anh đã kịp để lại cho hậu thế câu nói bất hủ, đã được lịch sử xác thực và ghi nhận như một tuyên ngôn sống của mọi thế hệ: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác". Sự hy sinh anh dũng vô tiền khoáng hậu của Lý Tự Trọng đã thổi bùng ngọn lửa yêu nước nồng nàn, cổ vũ tinh thần quyết chiến quyết thắng của toàn quân và toàn dân ta trên con đường giải phóng dân tộc.



