KỈ NIỆM CHIẾN ĐẤU CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC TRONG NHỮNG NĂM NHẬP NGŨ - Ngô Viết Cương
KỈ NIỆM CHIẾN ĐẤU CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC TRONG NHỮNG NĂM NHẬP NGŨ
KỈ NIỆM CHIẾN ĐẤU
CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC TRONG NHỮNG NĂM NHẬP NGŨ
TỪ 23/8/1971 ĐẾN THÁNG 8/1976
Chiến sĩ: Ngô Viết Cương
Ngày tháng năm sinh: 20/02/1951
Trong những năm chiến tranh chống Mỹ cứu nước, vào tháng 4/1972, tôi đã nhập ngũ vào chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng. Cùng với các chiến sĩ nhập ngũ cùng đợt, chúng tôi hành quân theo dãy Trường Sơn trong 3 tháng để vào đơn vị.
Khi đến chiến trường, tôi được biên chế vào Trung đoàn 31 – Sư đoàn 2 – Quân khu 5. Ban đầu, tôi làm chiến sĩ vệ binh thuộc Trung đội vệ binh của Trung đoàn, thực hiện nhiệm vụ công vụ phục vụ cho cán bộ. Sau đó tôi được phân công làm trợ lý quân khí Tiểu đoàn 9, thuộc trung đoàn 31.
Trong quãng thời gian chiến đấu ấy, kỷ niệm sâu sắc nhất đối với tôi là trận giữ chốt tại đồi nhỏ dưới chân núi Hòn Chiên (thuộc xã Quế An, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam – nay là xã Quế Phong). Khi đó, Tiểu đội vệ binh của chúng tôi do đồng chí Kha làm Tiểu đội trưởng được Trung đoàn giao nhiệm vụ lên chốt giữ vị trí này.
Sau nhiều ngày chiến đấu, đơn vị chúng tôi đã đánh lui được lực lượng đội quân Ngụy. Tuy nhiên, để giành lại đồi nhỏ ở chân núi Hòn Chiên, quân Ngụy đã tăng cường lực lượng, tổ chức phản kích nhằm tái chiếm vị trí.
Trước tình hình đó, Tiểu đội của tôi đã hành quân lên chốt giữ cứ điểm đồi nhỏ. Tôi được Tiểu đội trưởng phân công chốt giữ điểm chốt đầu tiên của đồi, các đồng chí khác bố trí ở các vị trí xung quanh. Tất cả đều được trang bị đầy đủ vũ khí để chiến đấu. Không ai nói với ai lời nào, nhưng ánh mắt đều chung một quyết tâm: giữ bằng được vị trí này. Chúng tôi biết, nếu để mất đồi này, cả tuyến phòng ngự sẽ bị uy hiếp.
Từ trên đồi quan sát xuống, chúng tôi thấy lực lượng lính Ngụy tập trung rất đông dưới chân núi, chuẩn bị tiến công đánh chiếm lại. Pháo bắn suốt một ngày, từ chân đồi dội qua đồi nhỏ đến núi Hòn Chiên. Cuộc phản kích của quân Ngụy diễn ra rất dữ dội. Sau một ngày chiến đấu quyết liệt, toàn quân Ngụy đã rút chạy.
Đó là một trong những kỉ niệm sâu sắc trong những năm tháng tôi trực tiếp chiến đấu của tôi tại Trung đoàn 31. Sau trận đánh này, tôi trở về Trung đoàn Bộ binh để phục vụ và bảo vệ Trung đoàn cho đến ngày giải phóng hoàn toàn Đà Nẵng vào 29/3/1975 đầy phấn khởi tự hào.


