Khác

Kỉ niệm nghĩa vụ quân sự

Ninh Bình16/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tôi nhận giấy gọi nhập ngũ, cả nhà im lặng một lúc lâu. Mẹ chỉ khẽ nói: “Đi rồi sẽ trưởng thành hơn.” Câu nói ấy theo tôi suốt những tháng ngày sau này.

Những ngày đầu ở đơn vị, mọi thứ đều xa lạ. Tiếng kẻng báo thức lúc 5 giờ sáng khiến tôi giật mình bật dậy, đầu óc còn mơ màng. Chăn màn phải gấp vuông vức như “bánh chưng”, giày dép đặt thẳng hàng, mọi thứ đều có quy định rõ ràng. Tôi – một người vốn quen sống tự do – bỗng thấy mình như bị ép vào khuôn khổ. Có lúc mệt mỏi, tôi đã tự hỏi: “Liệu mình có chịu nổi không?”

Nhưng rồi chính những điều tưởng như khắc nghiệt ấy lại gắn kết chúng tôi lại với nhau. Tôi vẫn nhớ buổi hành quân dã ngoại đầu tiên. Trời nắng như đổ lửa, balo nặng trĩu trên vai, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Có người thở dốc, có người lặng lẽ bước tiếp. Khi tôi gần như muốn bỏ cuộc, cậu bạn đi bên cạnh vỗ vai: “Ráng chút nữa thôi, tới rồi.” Chỉ một câu đơn giản vậy thôi mà tôi có thêm sức lực để bước tiếp.

Buổi tối hôm đó, cả tiểu đội ngồi quây quần bên nhau. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng gói lương khô. Không còn ai là người xa lạ nữa. Mỗi người kể một câu chuyện về gia đình, về người yêu, về những dự định dang dở. Giữa nơi thao trường đầy bụi đất, tôi lần đầu cảm nhận rõ ràng thế nào là tình đồng đội.

Có những đêm trực gác, trời lạnh buốt, xung quanh chỉ có tiếng côn trùng và ánh đèn mờ. Tôi đứng đó, nghĩ về nhà, về mẹ, về những ngày tháng bình yên trước kia. Nhưng rồi tôi nhận ra, chính nơi này đang dạy tôi biết trách nhiệm, biết kỷ luật và biết trân trọng những điều giản dị.

Ngày xuất ngũ đến nhanh hơn tôi tưởng. Khi xếp lại ba lô, nhìn quanh doanh trại, tôi chợt thấy lòng mình trống trải. Nơi từng khiến tôi mệt mỏi, muốn bỏ cuộc, giờ lại trở thành một phần ký ức không thể quên.

Nghĩa vụ quân sự không chỉ là những ngày huấn luyện vất vả, mà còn là hành trình tôi học cách trưởng thành. Và có lẽ, điều quý giá nhất tôi mang theo sau tất cả, chính là tình đồng đội – thứ mà suốt cuộc đời này, tôi sẽ không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn